Cơ thể của chúng ta cơ mà. Tại sao không thể xem đó là những viên kim cương quý giá ta có được để định hình bản thân mình ngày hôm nay? Bạn có thể chẳng biết “chính mình” là gì, nhưng chắc chắn bạn hiểu rõ cơ thể này mặc kệ “những khiếm khuyết theo quan điểm của đám đông”. Thứ đã giúp bạn đi, đứng, nghe, nhìn, ăn, uống, nói, cười, ngủ, nghỉ, học tập, làm việc và yêu thương.
Nếu chúng ta thay đổi, hy sinh không phải là tính từ dành cho những người mẹ, người vợ mà sẽ được thay bằng tính từ khác. Những tính từ đó sẽ đúng đắn nhất nếu được chính mỗi người phụ nữ chọn ra để đại diện cho họ. Bất kể tỷ lệ phần trăm nhiều hay ít, chỉ cần nó mô tả được cách sống, con đường mà mỗi người chọn. Đó mới gọi là cao đẹp nhất.
Còn tôi, từ kinh nghiệm sống của tôi chỉ muốn nói rằng, hãy tập yêu thương mọi sinh vật sống quanh tôi dù cho chúng có khó chịu tới đâu. Đừng gác mác cho chúng rằng dơ bẩn, độc hại, kinh tởm. Hãy nhìn chúng vì chúng là kiến, là bọ, là bửa củi, là bướm, là sâu, là châu chấu, là cào cào,…. Chúng ta cần ăn, chúng cũng vậy.
Ngày trước, bạn sản xuất hàng loạt thẻ thông hành cho mọi người ra vào thoải mái khu vực này. Còn giờ, bạn tự hào vô hiệu hoá dần dần khi tiêu chuẩn cuộc sống mỗi người ngày càng khác đi. Đến lúc nhận ra, số bạn đó chỉ còn đếm được trên năm đầu ngón tay, bạn lại giật mình thảng thốt…
Rồi chúng tôi ngừng xe ở một bến tàu. Gió đông xộc vào khiến hai đứa lạnh buốt và phải rút người vào áo khoác có nón trùm phía sau. Hồi hộp như một đứa trẻ, trong vô thức đi theo cô với cái đầu cúi gằm vì không biết nên làm gì.
Hoang mang và mất lửa trên chặng đường của mình. Mất mục đích, không biết cách đứng dậy, nhận được quá nhiều lời khuyên, tiếp xúc với hàng loạt nguồn cảm hứng dẫn dắt chúng ta nhận thức mình nhỏ bé, thúc đẩy bởi những giấc mơ lớn đè nặng tâm trí của những điều chưa bắt đầu.
Nói với cậu ấy khoảng thời gian dài đằng đẵng, xa xôi trước kia, đàn ông phải e sợ phụ nữ. Vì phụ nữ có thể mang bên trong mình một con người, có thể nuôi dưỡng cơ thể của người khác bằng chính cơ thể của họ. E sợ vì phụ nữ có sự chịu đựng vô cùng lớn với nỗi đau tinh thần – thể xác và thường bị đánh lạc hướng bởi cánh đàn ông. Trên hết, chúng ta có quyền bình đẳng để học hỏi, để kiếm ăn, để giúp chính bản thân mình và người thân chúng ta tồn tại.
Mỗi phút được nói ra ý kiến của mình là mỗi lần bạn lớn thêm được một ít. Tối về, giấc ngủ tự động tròn vì dám thể hiện và biết mình đã sử dụng kiến thức. Các chuyện khúc mắc trong lòng dần giảm lại.
Số người hay có cảm xúc khó chịu lúc mặt đối mặt cũng từ từ biến mất. Vì nói ra, phản ứng của người đó sẽ cho bạn câu trả lời, để bạn biết tiếp tục nên làm gì thay vì nghĩ gì.
Thế nên, mọi thứ nên được tự bạn giải quyết một cách độc lập. Giống như con sói nếu gặp kẻ thù phải biết đường tự bảo vệ mạng sống, chứ làm gì nó hiểu danh dự ra sao. Việt Nam này có 90 triệu dân và 58 triệu người sử dụng Facebook – xếp hạng 7/204 quốc gia. Đừng mất niềm tin nếu chỉ có chưa tới 10 người lớn hoặc hơn 40 người bạn cùng lớp không nhận ra vấn đề của bạn.
Ta tìm cách chia sẻ mà quên phải nói như thế nào, chỉ lo trau chuốt để người còn lại đừng nghĩ xấu mình và mong họ hạnh phúc cùng ta. Ta mải sợ sự mất giá trị về địa vị và hình ảnh, mà quên đi mục đích đầu tiên là tìm người ngồi chung nói chuyện cho thỏa thuê.