Burnout và stress trong công việc

Bạn không thể nói rằng tôi sẽ mãi mãi sống một cuộc đời an nhàn, nhất là còn làm việc thì mọi thứ sẽ rối tung lên.

Chuỗi ngày kéo dài lê thê khi bị quá tải thì đầu óc chúng ta sẽ thường xuyên hiện lên 2 chữ “trốn thoát”.

Càng muốn trốn thoát và tìm cách đi khỏi thực tại, con người ta càng bế tắc khi chưa đủ nguồn lực tài chính. Đồng thời dễ bị tác động khi nhìn xung quanh mọi người vẫn đang ổn định hòa nhịp vào cuộc sống xung quanh.

Vậy đối mặt với stress và burnout (quá tải), điều đó là đúng hay sai?

Tại sao lại stress?

Chúng ta luôn tin rằng ý chí là thứ khiến mỗi người phát triển. Cho dù mệt mỏi, thiếu ngủ và cơ thể nhiều lần báo động, lý trí vẫn bảo cơ thể là hãy cứ tiếp tục đi.

Tôi từng tham gia một phòng tập, lúc đầu nghĩ là để rèn luyện sức khỏe nhưng cách tập lại vô cùng khắc khe. Mỗi lần tập, cho dù các học viên có than rằng đã quá mệt và đuối nhưng người hướng dẫn vẫn cứ vang lên một câu:

“Giới hạn là điều không có thực, để có được sức khỏe chúng ta bắt buộc phải đánh đổi bằng sự cố gắng”

Và tất cả phòng tập đều cố gắng để đáp ứng yêu cầu của người huấn luyện viên.

Và tôi, sau 4 tháng, tôi chuyển phòng tập. Do nhiều lần tập quá sức, dù giảm được lượng mỡ và cân nặng đáng kể, cơ thể tôi đau nhức dần dần dẫn đến mất ngủ.

Nếu như trước đây, tôi sẽ cố gắng theo vì thấy được những hiệu quả tích cực trên cơ thể như lên cơ, giảm mỡ, giảm cân,… Tuy nhiên, nhờ có kiến thức về chăm sóc sức khỏe, tôi phải dừng lại do stress quá nhiều, đồng thời đôi lúc bị chấn thương nhưng không ai quan tâm.

Chỉ cần tôi duy trì, đi theo lịch trình họ vạch ra, vẫn đến đóng tiền đều đặn là đủ. Họ chẳng màn hỏi thăm tôi liệu có ổn không.

Bạn có biết điều khiến bạn stress đến kinh khủng khi làm việc, nó tương tự như câu chuyện tập thể dục của tôi. Người sếp của bạn sẽ giống như người hướng dẫn phòng tập vậy.

Họ không có nhu cầu biết bạn đang bị gì. Và bạn, phải là người dừng lại chuyện đó, nếu không cơ thể bạn sẽ bắt đầu biểu tình.

Cơ thể và tâm trí là khối thống nhất, khi thể chất bị bào mòn, tâm trí cũng sẽ khiến bạn lệch xa về quỹ đạo bình thường. Hạnh phúc và vui vẻ sẽ không còn nữa, stress kéo dài sẽ đem theo nhiều hệ lụy khác như trầm cảm, rối loạn lo âu, hoảng sợ,…

Khi làm việc cũng vậy, công việc một khi đã biến con người bạn trở nên ù lỳ thì tất nhiên, cần có những quyết định đúng đắn. Hoặc là chấm dứt, hoặc là giảm bớt, hoặc thay đổi lịch sinh hoạt để bảo vệ những điều cơ bản nhất của một con người.

Thứ nhất, là giấc ngủ. Nếu không ngủ ngon, mọi thứ sẽ sụp đổ. 1/3 cuộc sống của chúng ta phải nằm ở cõi mộng mơ, vừa để hồi phục cơ thể, vừa để lọc sạch tâm trí từ những điều mệt mỏi. Bạn sẽ không làm được gì lớn lao nếu chưa thể ngủ ngon giấc.

Giấc ngủ và stress hầu như tồn tại đối nghịch. Trừ việc quan trọng, điều gì khác ngoài kia khiến bạn stress nên cần được chấm dứt một cách dứt khoát. Chưa kể đến bia rượu, thuốc lá, làm việc quá sức, tập luyện thể thao quá nhiều, vv..vv

Thứ hai, đôi lúc dù làm những công việc yêu thích, tâm trí chúng vẫn sẽ có lúc hết năng lượng và bị nhàm chán. Lúc này, bạn hiểu rằng, cần có hoạt động thể chất thêm vào như đi bộ, rèn luyện thể dục thường xuyên, nghỉ ngơi đúng giờ,… tạo ra một kỷ luật cho cơ thể được mạnh khỏe.

Khi chán nản vì stress, bạn sẽ dễ thu mình vào trạng thái chỉ muốn nằm ườn trên ghế sofa cả ngày. Đầu óc chúng ta nói rằng mình chẳng cần điều gì, chỉ nên nằm đó nghỉ ngơi thôi.

Nhưng đó là đầu óc bạn nói, cơ thể bạn cần hoạt động và giảm tải hoạt động suy nghĩ. Khi liên tục vận động đến mức ra nhiều mồ hôi, mấy câu nói trong đầu bạn sẽ giảm xuống và quên đi mất mấy điều đang làm bạn stress.

Điều này được gọi là actively recovery (nghĩa là hồi phục bằng cách hoạt động liên tục)

Burnout và stress có tốt không?

Nhìn chung thì tất nhiên không tốt cho tinh thần và thể chất. Nhưng xét về mặt tiêu cực, đây giống như một dấu hiệu cảnh báo cho bạn biết môi trường hiện tại còn phù hợp với bạn hay không.

Nó sẽ báo cho bạn biết lúc nào nên thay đổi, nhỏ hoặc lớn. Để bạn trở nên ổn định hơn. Chúng ta là con vật săn mồi trong hệ sinh thái, và luôn tìm kiếm thứ gì đó lớn lao. Đôi khi, ở trong trạng thái “an nhàn” quá lâu, chưa chắc tâm trí bạn đã tốt.

Khi trở nên mệt mỏi và chỉ muốn đóng cửa nhốt mình lại tách biệt với thế giới ngoài kia, hãy tự hỏi xem mình đang cần và muốn thứ gì.

Viết xuống dần và cố gắng thay đổi từng bước một. Có thể là học thêm kiến thức mới, đọc sách, đi gặp nhiều người giỏi hơn mình, đến những nơi xa lạ để có thêm trải nghiệm,…

Thì chúng ta sẽ có kế hoạch để làm mới bản thân và giúp cuộc bước sang trang mới. Dần thích nghi và vui vẻ nhiều hơn thời gian hiện tại.

Sẽ có một số người đổ lỗi cho tình trạng nhàm chán hiện tại gây ra quá tải và stress. Tuy nhiên, không có gì xuất hiện mà không có nguyên nhân. Trong một thời gian dài, có vẻ bạn đã đi chệch đường so với lúc đầu, hoặc định hướng của bản thân.

Thời gian bị trầm cảm và stress có lúc là công việc, có lúc là xui rủi trong chuyện tình cảm, tôi vẫn thấy rất may vì tự mình giải quyết bằng cách tìm đến những thứ mình muốn làm ngày trước.

Nếu không, chắc hiện tại, tôi vẫn đang loay hoay với mớ bòng bong xung quanh mình như ngày cũ.

Chỉ có dám điều chỉnh những điều không phù hợp với mình.

Khi ấy stress và burnout mới bị bỏ lại sau lưng và không làm phiền bạn nữa mà thôi

Lương Nguyễn (Hans Lewis)

The Sandman – Vị vua của cõi mộng

Phim vẫn chưa xem hết, nhưng tại sao vị vua của cõi mộng lại “Người cát”?

Giấc mơ nuôi dưỡng và giúp con người tồn tại ở thế giới khắc nghiệt chỉ biết có sinh tồn. Và con người, thậm chí cả loài vật dành 1/3 thời gian đời mình dành cho cõi mộng.

Nhưng giấc mơ có thật sự chỉ là thứ cát vụn không có hình hài?

Tôi chưa đọc bộ truyện tranh “The sandman” và cũng không nắm được dụng ý của tác giả khá nhiều. Xem phim vì thấy có một bộ phim huyền bí đang đứng top 2 series phim truyền hình trên Netflix.

Sau đó, bị cuốn hút vào những khung cảnh huyền thoại và phép thuật kỳ bí. Nếu bạn trông chờ đây là review phim thì hoàn toàn không phải. Chỉ là ở vài bài blog, tôi chỉ thích phân tích cái ẩn ý mình hiểu được từ những câu chuyện.

Đôi lúc, tôi không sâu sắc lắm, vẫn thích xem phim đơn giản dễ hiểu. Thế nhưng, xem The Sandman mà không thấm được cách tạo ra các nhân vật của tác giả quả thật rất phí.

Qua lăng kính của chính mình, tôi đã có ấn tượng với vài nhân vật

Vị thần của cõi mộng – The Mopheous

Việc tạo hình một nhân vật thần của những giấc mơ, nhưng lại ốm yếu gầy gò và xa cách. Trong khi, lẽ ra kiểu hình tượng quen thuộc của thân phải quyền lực, cao to và vạm vỡ.

Dễ hiểu thế này, khi mãi sống trong giấc mơ, con người dễ để mình lạc vào thế giới của chính mình, cô độc và xa cách. Việc bạn đi theo giấc mơ đẹp thì tương tự như vương quốc của cõi mộng.

Lộng lẫy, xinh đẹp, huyền bí và được nhiều người thèm khát.

Thế nhưng, cổng vào vương quốc lại rất cao và khó có ai trèo qua được bức tường này. Chủ nhân của những giấc mơ là một người có sức nặng với rất nhiều thế giới khác.

Không bàn đến việc Mopheous đấu trí có phần hơi kì kì với Morningstar Lucifer – thần cai quản địa ngục. Thế nhưng, việc khẳng định ngay cả ở địa ngục cũng cần sự tồn tại của giấc mơ, nếu không địa ngục tồn tại chẳng có nghĩa lý gì.

Vì người ta mải mơ đến thiên đàng, nên ai phạm tội mới đày xuống chốn địa ngục để hủy đi giấc mơ đó của các linh hồn. Làm họ thống khổ khi luôn phải thèm khát hy vọng lên thiên đường, dày vò với tội lỗi mình gây ra.

Mơ mộng dù là thứ hão huyền, nhưng chỉ cần vẫn có niềm tin vào sự tuyệt vời giấc mơ đem lại, chúng ta vẫn sẽ có những niềm vui trước vô vàn khó khăn mình phải đối mặt.

Cõi tỉnh thức

Không bàn đến nhân vật, thế giới chúng ta hiện hữu và không ngủ thì cõi mộng gọi là “Cõi tỉnh thức”. Nơi đó khá đáng sợ và đe dọa trực tiếp đến giấc mơ.

Ở nơi này, cho dù là thần, thì Mopheous (The sandman) dường như rất dễ gặp nạn. Đơn cử, là bị bắt bằng một bùa chú pháp thuật của người phàm – Mr. Burgess rồi bị giam cầm đến 105 năm.

Khi thức dậy, bắt đầu một ngày làm việc, nơi đó thường không có mộng mơ. Chúng ta phải tiếp xúc và có nhiều rắc rối để giải quyết đến nổi. Mơ mộng là thứ sẽ trực tiếp khiến con người ở cái nơi mây mây và rất dễ kéo người ta ra xa khỏi xã hội.

Chỉ ai có đủ can đảm, dễ chịu tổn thương và thậm chí là chịu nhiều sự cô lập, thì một thời gian sau, mới có thể hạnh phúc với điều mình từng mơ và muốn làm.

Điều này khá mâu thuẫn với lập luận ở trên. Cho dù, giấc mơ là thứ khiến bạn hạnh phúc và vươn lên từng ngày, nhưng nếu lơ là, giấc mơ sẽ dễ khiến bạn gặp ác mộng ở đời thực.

Giấc mơ chỉ làm bạn tự do, khi dần thoát ra khỏi “Lồng kính” của xã hội và tư tưởng xung quanh giam cần một thời gian dài. Từ đó, mới có thể hạnh phúc trong đời thực – “Cõi tỉnh thức”.

Tác giả lại đảo lộn suy nghĩ đó bằng cách đánh dấu “Thần Chết” sẽ được sinh ra trước những “Giấc mơ”.

Thần chết

Tôi không thể không ngã mũ thán phục tác giả bộ truyện tranh, khi xây dựng hình tượng Thần Chết khá trái ngược với suy nghĩ thông thường.

Một cô gái phong cách phóng khoáng, sexy, thân thiện, dễ gần và luôn được lòng bất kỳ ai cô gặp. Cô là chị gái của Thần Giấc Mơ. Tại sao cô lại là người chị gần gũi mà không phải là em của mơ mộng?

Thông thường, chúng ta chỉ nghĩ cái chết đánh dấu cho sự chấm hết và hủy diệt. Tác giả lại đảo lộn suy nghĩ đó bằng cách đánh dấu “Thần Chết” sẽ được sinh ra trước những “Giấc mơ”.

Nghĩa là, phải có mất mát, chết đi, hủy diệt, từ đó mới có giấc mơ đẹp đẽ ra đời. Không ngạc nhiên, khi toàn bộ những tác phẩm hay ho, sâu lắng, siêu lãng mạn và có tác động kinh khủng đến nhân loại, thường xuất hiện vào thời chiến tranh.

Thường thì, tôi ít suy tưởng đến chiến tranh Việt Nam và sẽ nghĩ đến Chiến Tranh Thế Giới Thứ II nhiều hơn. Do được xem quá nhiều bộ phim phân tích về quân sự và chính trị trong thời gian đó. Nhưng mà, không thiên vị thì Việt Nam thời chiến cả Nam và Bắc đều sản sinh ra nhiều con người rất tài hoa mà đúng không?

Nơi gian khổ dường như chỉ có đói khát và yếu kém về mặt thể chất, lại nâng tinh thần con người trở nên đẹp đẽ và luôn hy vọng vào mặt tích cực nhất có thể.

Cho nên, nó giúp cho ta hiểu hơn về khó khăn ta đang phải đối mặt, chỉ cần chấp nhận và tin vào những giấc mơ, chính mỗi người sẽ hạnh phúc hơn.

Để nói, có thể đi sâu vào nhiều tình tiết khác, thì thật ra phim này không chuyên quá sâu về mặt ý nghĩa. Phim được tác giả xây dựng tương tự như Marvel hay vũ trụ DC. Đòi hỏi quá nhiều cho bộ phim chuyển thể dựa trên nguyên tác, dường như là điều không thể.

Nói chung, phim xem khá cuốn về cốt truyện, diễn viên và kỹ xảo kỹ thuật cao. Để gầy dựng một bộ phim 15 năm đảm bảo truyền tải tốt nhất thì có vẻ như nhà làm phim đã đạt được ý đồ của mình.

Tôi vẫn sẽ xem tiếp vì thế giới mơ mộng của loài người sẽ được khắc họa thế nào khi đứng trước muôn vàn thực tế man rợ. Có cả giết chóc, dục vọng, sự ích kỷ và tổn thương.

Nhưng sau cùng, mọi thứ sẽ được dung hòa và nhìn chung sẽ dùng để phục vụ cho loài người thôi. Giống như Thần Chết nhận ra, cuối cùng thì, cô cũng chỉ là người đồng hành cùng với linh hồn khi tạm gác lại sự sống.

Hà cớ gì, phải trở nên đáng sợ và làm cho người khác run rẩy, chi bằng giúp họ được an ủi và động viên.

Cuối cùng, cái chết cũng chỉ là một món quà tạo hóa ban tặng cho loài người, như khi được sinh ra.

Vậy thôi.

Lương Nguyễn (Hans Lewis)

Vượt qua chia tay và nỗi cô đơn

Đừng nói ở trong một mối quan hệ mà không cô đơn, đôi lúc nó vẫn tồn tại. Ấy vậy mà, những người vừa chia tay họ không nghĩ vậy. Sau chia tay, chỉ có chính chúng ta đơn độc giữa thế giới.

Liệu sau chia tay có cách nào để chúng ta mau chóng quay trở lại trạng thái bình thường và thôi oán trách?

Có phải thời gian thật sự là liều thuốc chữa lành hay không?

Continue reading “Vượt qua chia tay và nỗi cô đơn”

Tối giản thế nào là đủ?

Tối giản ở Việt Nam là một cách sống bắt đầu từ những đầu sách được lăng xê. Nhìn chung, nó có tích cực, nhưng cũng có người phản đối.

Câu nói hài hước nhất tôi đọc được là “Người tối giản nhất chính là mấy ai keo kiệt, vì gì cũng không dám mua và xài”

Với tôi, tối giản là một điều hay nhưng nếu lạm dụng, sẽ trở nên ngớ ngẩn.

Continue reading “Tối giản thế nào là đủ?”

Độc thân có đáng sợ?

Ok, now we start. Tôi sẽ viết về chuyện này, tất nhiên có thể không liên quan đến hướng phát triển bản thân.

Nhưng nó vẫn nên được đề cập, do vẫn ảnh hưởng rất nhiều đến suy nghĩ về tương lai của mỗi người.

Có nên lập gia đình sớm?

Bài viết bắt đầu bằng câu chuyện của hai người bạn. Hai người ấy yêu và bên cạnh nhau suốt 10 năm. Hai bên chăm sóc nhau thế nào không rõ, cho đến một ngày.

Bạn nam này luôn hối thúc bạn nữ kết hôn, nhưng bạn nữ cứ ngần ngừ không đồng ý. Một thời gian ngắn sau thì, chia tay.

Và người bị chia tay – là bạn nam – than van khóc lóc, khổ sở níu kéo nhau. Họ dây dưa được 1 năm thì đùng một cái.

Bạn nam chuẩn bị kết hôn với người mới, đăng ảnh cưới, thay đổi trạng thái Facebook. Update thông tin qua lại trên trang cá nhân.

Chưa đầy 3 tháng sau, chuyện kết hôn bị hồi lại. Nhưng không dừng lại ở đó.

Hiện tại, bạn nam lại đang quen người tiếp theo nữa, chưa biết khi nào thì cưới đây.

Khi kể câu chuyện này, tôi không dự định phát xét ai đúng hay sai. Đó là một ví dụ về yêu nhau và kết hôn. Nhưng khi nhìn vào trường hợp trên, tôi chỉ có thể tự nhủ mình không được phép tuyệt vọng.

Tuyệt vọng đến mức tìm ai đó để yêu, để cưới cho kịp thời điểm.

Có nên lập gia đình sớm?

Lập gia đình là kết hôn, gắn bó, sinh và chăm sóc con cái. Hiện tại, ngưỡng tuổi an toàn cho việc này là 27 ở nữ giới ở quan điểm của tôi. Tức là học xong Đại Học, ra trường kiếm việc làm, 3 năm thì cưới rồi sinh con ở các năm tiếp theo.

Cuộc sống êm đềm trôi theo như dòng nước.

Và tôi, không thuộc dòng chảy này. Quan niệm của tôi về trưởng thành nó lại khác. Trưởng thành là chuỗi ngày cố gắng từ khi đi học, gây được sự chú ý bằng năng lực của mình.

Ra trường học hỏi được kinh nghiệm tốt và đi tìm công việc mình yêu thích để gắn bó. Đặc biệt, không thích đi làm thuê.

Trong đầu tôi, không có ba chữ “lập gia đình”, nên mọi thứ bây giờ có vẻ trở nên quá muộn trong mắt mọi người xung quanh.

Tôi trải qua rất nhiều mối quan hệ tình cảm, nhưng mọi thứ cao lắm chỉ kéo được 4 năm. Ở đâu đó lưng chừng 2 năm đầu khi quen, tôi đã mệt mỏi. Còn trẻ thì tôi dừng sớm, ở đâu đó 25 trở lên, tôi dừng muộn hơn.

Khi yêu và quen nhau sau một thời gian, tôi thấy hai bên không còn sự cố gắng. Mọi thứ xuất hiện đều đặn nhưng không còn có mặt cho nhau. Nghĩa là, bên cạnh nhau nhưng tâm trí ở nơi khác.

Dù tìm cách để người kia tập trung vào cả hai thì tôi luôn thất bại.

Và trong những lần đó, khi đọc vài dòng của người đã lập gia đình, họ đều lén để lại bình luận than thở.

“Ước gì ngày xưa đừng kết hôn sớm.”

Tôi hiểu, không phải theo cách hả hê vì mình chưa kết hôn, mà thấy rằng chỉ khi cả hai thật sự tập trung vào nhau mới có thể giúp nhau vui vẻ khi sống cùng. Ngoài ra, còn phải cùng hướng đi, cùng nghĩ về nhau, phù hợp và cùng giải quyết nhiều thứ.

Nên chỉ cần một bên ngó lơ, bên còn lại sẽ trở nên lạc lõng cô đơn. Không ít lần tôi thấy những câu chuyện người vợ nhập viện và đi về nhà, nhưng người chồng cũng không quan tâm là mấy.

Những lúc ấy, mệt mỏi thì ít mà cô đơn thì nhiều.

Không biết nói thế này, bạn có hiểu ý tôi, khi độc thân thì làm gì cũng chỉ một mình nhưng nó khác. Một mình nhưng không cô độc, luôn ổn và hạnh phúc vì chuyện đó.

Nếu cần, tôi sẽ kiếm nhóm bạn để đi, không có cũng không sao. Trong khi yêu đương thì lại khác, tôi mòn mỏi chờ đợi người kia làm cùng mình.

Và chỉ cần họ lơ đi để tập trung vào cuộc sống của họ, tôi sẽ thấy mình như bị bỏ rơi giữa quả đất vậy. Tủi thân kỳ lạ khi ở một mình.

Với cái kinh nghiệm đó, cộng thêm tính không thích chăm sóc con trẻ, tôi ngán ngẩm việc phải kết hôn.

Cho nên, ở cuộc sống của mình, việc lập gia đình sớm thì có vẻ là không cần thiết lắm. Vậy thì, chắc là tôi ganh tỵ lắm với những người lập gia đình?

Thật ra thì, tôi thấy ba mẹ tôi, hay mọi người xung quanh, họ lập gia đình và chỉ là thêm việc mỗi ngày. Và sau đó, là làm cùng nhau vậy thôi.

Ít có bài toán cảm xúc hay chuyện vĩ đại nào thêm vào so với lúc yêu đương.

“When you’re married, everything is changed and nothing’s changed.”

Câu trên dịch là khi bạn kết hôn, mọi thứ thay đổi và không có gì thay đổi. Ai cũng sẽ thấm được câu này. Từ ngày hiểu được chuyện đó, tôi không vội vã và sốc khi có ai hỏi

“Sao không lập gia đình? Không sinh con đẻ cái?”

Tôi chỉ tập trung vào công việc và tạo thêm cơ hội cho chính mình để phát triển. Nếu cứ ngồi buồn phiền mãi vì những cơ hội kết hôn cũ, hay phân vân vì việc có nên kết hôn, tôi sẽ lãng phí thời gian để làm chuyện có thể làm.

Độc thân ở ngưỡng 28-30 thì thế nào?

Nếu bạn vẫn độc thân ở nhiều ngưỡng tuổi khác nhau, không sao cả. Không có tiền mới chết, độc thân không chết được.

Cho nên, càng ngày, tôi thích làm những dạng nội dung về động viên người khác tìm được công việc mình tâm huyết đầu tư vào. Đó là chuyện có thể làm.

Còn mối quan hệ, chúng ta cần thời gian để tìm hiểu, chờ cơ hội và hiểu được ai tốt hay không. Nếu ai nói tôi độc thân thì thật buồn bã vào Valentine, Giáng Sinh, vv..vv các kiểu, thì thật ra, ngày xưa, có người yêu vào mấy ngày ấy cũng có vui hơn bao nhiêu đâu.

Vẫn vậy.

Chả có gì đặc biệt lắm, vẫn có quà nhưng không có gì cảm xúc dâng trào đến nỗi nhảy cẫng lên. Rất bình thường như nhận quà sinh nhật.

Tôi có thể đòi hỏi những câu chuyện ngôn tình như trên phim. Ấy vậy mà, nhờ yêu đương tôi bỏ dần xem những cảnh lãng mạn vì biết nó không có thật hoặc rất ít trong các mối quan hệ.

Nó mệt hơn việc xem những câu chuyện khởi nghiệp thành công.

Cho nên, việc độc thân là bình thường nếu bạn nhìn vào nó và tự cho là bình thường. Hiểu được định hướng và sự kiện đã trải qua trong tình cảm, rồi dần dần đi tìm người phù hợp mới quan trọng.

Muốn lao nhanh vào quen ai đó để kịp chạm đích

Như đã nói ở trên, vì quá tuyệt vọng để mong lập gia đình, cuộc đời bạn 90% sẽ rơi vào mệt mỏi. Thời nay, mọi thứ đã khác, con người ta không có đủ kiên nhẫn như ngày xưa để ở trong một gia đình không máu mủ.

Trừ khi vì con, họ thường sẽ ở lại vì điều có ý nghĩa nhiều hơn. Chữ “Hy sinh” cũng dần trở nên ngu ngốc và dại khờ.

Con cái ngày nay cũng được dạy theo hướng độc lập và tự mình thực hiện nhiều thứ. Thời gian thay vì chăm sóc con cái, cha mẹ sẽ tập trung vào ổn định sự nghiệp.

Họ tập trung trở thành người hướng dẫn, hơn là hy sinh nhiều thứ của bản thân. Để làm sao, khi con cái thành đạt thì họ cũng không hối hận về ngày trẻ của mình. Ba mẹ tôi là một cặp vợ chồng tiến bộ kiểu như vậy, họ tập trung vào công việc và chỉ hướng dẫn vài điều cần thiết cho 2 anh em tôi.

Khi lao nhanh vào quen ai đó mà không xác định được kế hoạch lâu dài, có ngày mọi thứ sẽ bùng nổ. Mọi thứ sẽ rất tệ hại, và đừng hy vọng rằng, bạn là 10% ngoại lệ.

Cuộc sống này đa số nhiều hơn thiểu số, và bạn đôi khi chẳng bao giờ nằm trong thiểu số nào cả.

Cho nên, hãy cẩn thận, nhất là chuyện tình cảm vì đó là điều mất rất nhiều thời gian để đầu tư. Ở đây, không bàn đến chuyện tình dục, tôi không rành bàn luận về nó.

Tôi quan trọng chuyện phát triển, sống cùng và ở bên nhau lâu dài hơn. Vì một tình cảm thật sự đều mong muốn kết thúc là ở bên nhau.

Cho nên, cứ thong dong thôi, hãy tập trung vào điều dễ. Còn những gì không quyết định được, hãy cẩn thận nhiều hơn.

Thay vì nói, độc thân có sao đâu, thì hãy trả lời “Dạo này, tôi bận làm việc khác.”

Một câu nói khẳng định, cuộc sống của bạn nhiều màu sắc, chứ không chỉ đơn giản xoay quanh khía cạnh mối quan hệ và kết hôn.

Lương Nguyễn

Cách đọc sách và viết cho đúng

Tôi không phải nhà văn, nhưng từ ngày nhỏ lại yêu viết. Lúc nghỉ việc được một năm và không biết làm gì tiếp, tôi mở chiếc blog này.

Sau đó, tôi lại viết nhưng viết quảng cáo cho thứ mình bán, do không biết cách nên viết càng lộn xộn.

Tôi chỉ thích viết bằng tiếng Việt – thứ tiếng mà tôi có đủ vốn từ để thể hiện suy nghĩ của mình.

Tiếng Việt hay tiếng Anh?

Tiếng Việt là thứ tiếng duy nhất mà mình rất giỏi chính tả, khác với tiếng Anh tôi xài từ vô tội vạ. Tiếng Anh có học, tông giọng tốt, trao đổi với dân bản xứ khi đi làm cũng đạt yêu cầu và họ thích nói chuyện với tôi.

Nhưng để điểm cao Ielts thì không, tôi là đứa dốt đặc để đủ kỹ năng thi tiếng Anh điểm cao. Điểm lúc nào cũng maximum là 6.0 Ielts, lãng phí bao nhiêu là tiền.

Ngày xưa, tiếng Anh trong tôi là phải sử dụng thuần thục, thực tế, tự tin và trôi chảy. Nên tôi chỉ dùng nó để nghe, đọc và nói. Dở tệ phần viết vì tôi thích viết nhưng chỉ viết về thứ mình thích.

Môn Văn ngày đi học cũng thế, dùng từ để viết luận văn kỹ thuật cũng khác gì. Bị chê thậm tệ.

Vì chỉ viết những thứ mình thích, tôi không thể nào tập trung viết những thứ mình không thích. Nhưng khi nào bị người khác nhận xét là nó dở tôi lại hay giữ trong lòng. Không cố để viết lại hay hơn, tôi không biết cách. Và vì không biết cách, tôi sẽ tâm niệm ngày nào đó sẽ tìm cách để viết tốt hơn.

Tôi yêu khoa học, logic và kiểm soát vấn đề nên tin vào kiến thức để cải thiện. Hơn là ngồi tự mày mò làm tốt hơn, như thế mất thời gian và vô nghĩa.

Dùng con chữ theo cách của mình

Tôi thích viết, câu từ cũng rất cảm xúc, thích vẽ tranh bằng ngôn ngữ, rất giỏi chính tả ở tiếng Việt. Chỉ nhìn vào từ đó, sẽ biết ngay từ đúng đã từng được dạy ở trường học là gì. Sau này, tôi biết một từ có thể sai chính tả nhưng có thể đúng ở một nghĩa khác. Tôi tìm cách học thuộc nhiều hơn.

Viết giỏi nhưng điểm văn không cao do nhược điểm cũ là không thể làm việc mình ghét. Cảm thụ văn học người khác là trò ngớ ngẩn mà tôi phải làm ngày đi học. Tôi chỉ giỏi văn về vấn đề xã hội, ở đó kêu người học phải viết ra thứ mà xã hội quan tâm hằng ngày trên báo chí.

Thứ đó tôi thích, nên viết được. Bạn cũng sẽ hiểu tại sao tôi ko giỏi viết Ielts, những đề bài mình không biết và quan tâm thì làm sao viết hay được. Đã thế còn phải đi tìm từ, tôi chịu thua.

Nhờ tạo blog và đi vào con đường làm việc online trên website, youtube, facebook và instagram, bản thân cũng phải học nhiều hơn. Sau những ngày miệt mài học về bán hàng và khách hàng, tôi đi vào nghiên cứu sâu hơn marketing và cách làm nội dung.

Ở bán hàng và marketing, chúng dạy tôi phải trau chuốt ngôn ngữ nhiều hơn để thể hiện quyền lực và sự chính xác của mình. Buộc tôi phải lôi mọi suy nghĩ của mình thành từ ngữ đúng và có kiểm soát.

Nếu ngày trước, tôi ghét cái cách nói năng lung tung của mình trước mọi người xung quanh.

Giai đoạn tiếp theo là review hay thậm chí phải im lặng nhiều lúc.

Thì sau này, tôi kiểm soát được từ ngữ mình tạo ra. Lúc còn nhỏ, mọi người xung quanh vẫn đánh giá tôi là người hoạt bát, khéo ăn khéo nói nhưng “khéo” với tôi chưa đủ. Tôi muốn lời mình nói ra có trọng lượng, có quyền lực, phải được tôn trọng, không làm tổn thương người khác, khiến tôi hài lòng được thì người khác cũng phải hài lòng theo.

Và họ phải nể vì cách tôi nói chuyện thông minh, sâu sắc thế nào.

Nên nói chuyện thế nào cho đúng?

Tôi chịu ảnh hưởng trau chuốt lời nói từ người sếp cũ, và tôi đã nhắc về người đàn ông này rất nhiều lần.

Người sếp ấy rất ít nói – là người hướng nội – nhưng có cách sống rất đặc biệt. Anh đọc sách vô cùng nhiều. Mỗi lời anh nói đều có sức nặng với người nghe, buộc người nghe tuân theo anh mà ít bao giờ cãi lại. Vì mỗi lần anh nói ra đều có nghiên cứu, tìm hiểu, cân nhắc và lắng nghe mọi người xung quanh.

“Sao em lại có mặt ở đây? Em ra đi.”

Tôi chưa từng ý thức quyền lực của lời nói cho đến một ngày chứng kiến câu chuyện từ anh. Hôm ấy, trong phòng họp, có rất nhiều người có mặt để bàn về những ngày phát triển công ty. Khi ấy, có chị T. – nhân sự vào phòng và ngồi họp cùng, do email sếp gửi ra có tag chị vào. Ngay cả chị, cũng không hiểu tại sao lại tham gia cuộc họp.

Ai cũng hỏi chị, sao lại ở trong cuộc họp. Ai cũng không hiểu lý do gì chị lại ở đó. Chị cũng hỏi ngược lại mọi người thắc mắc tương tự.

Anh là người vào sau cùng và khi bắt đầu, anh sếp tôi nhìn chị nhân sự và hỏi:

“Sao em lại có mặt ở đây? Em ra đi.” – một cách nhẹ nhàng và ráo hoảnh

Thế là cả phòng ngạc nhiên, cười lớn và nói là anh sếp đuổi chị ấy ra, làm chị ấy quê, chị ấy làm phật ý sếp, vv..vv… Thế là anh giật mình, cười vui vẻ và trả lời lại:

“Không, anh không có ý gì cả. Khi anh nói vậy, nghĩa là đơn giản, anh kêu T. không cần ở đây. Vậy thôi. Mọi người nên hiểu thế này, hễ mà anh nói gì, mọi người chỉ cần hiểu đúng nghĩa đen của nó thôi. Anh không bao giờ có ẩn ý gì trong bất kỳ câu nói nào của mình.

Mọi người suy luận nhiều về lời anh nói. Nhưng thực chất, anh cần gì sẽ nói ra đúng y như vậy. Đừng suy luận thêm, anh không có ẩn ý gì sau mỗi lời nói của mình, ngoài nghĩa đen của nó.”

Tôi bất ngờ, tôi thích kiểu nói chuyện như vậy, nhưng chưa bao giờ làm được. Cũng chưa bao giờ được gặp bất kỳ ai ngoài đời cho đến khi thấy người sếp của mình. Thật sự, anh làm việc cũng vậy, anh giao việc và làm đúng như thế thì anh hài lòng và cùng chỉnh sửa thêm để phù hợp.

Không cầu kỳ, không bao giờ đưa ra yêu cầu nhưng chỉnh sửa theo hướng khác và buộc tội nhân viên. Vì anh ấy rất thành công, nên tôi tin sự ngưỡng mộ của mình có cơ sở.

Tâm đắc điều này, tôi đã lưu lại tình huống đó như một bài học để mình cải thiện, và điều đó rất khó, phải rèn luyện hằng ngày.

Làm sao nói ra lời mà để người khác không cần quan tâm đến ẩn ý của nó. Chỉ cần nghĩa đen đã thể hiện trọn ý nghĩa mình muốn.

Có nên rèn luyện thói quen đọc sách

Lại nói về thích và ghét, tôi ghét đọc sách. Rất thích truyện tranh, như con nít. Sau này, phát hiện ra, không phải tôi ghét mà vì 80% sách trên thị trường không phù hợp với tôi ở mỗi giai đoạn.

Dạo gần đây, khi học thêm nhiều thứ, tôi buộc phải tìm những tác giả giỏi, viết hay và đọc sách của họ. Đụng hay được giới thiệu bất kỳ quyển nào hay, tôi đọc ngấu nghiến cho đến khi hết.

Chỉ cần nó khiến mình giỏi hơn trong công việc, tôi sẽ đọc cho đến khi nào thấy đủ mới thôi. Lần đọc sách điên cuồng nhất là lúc tôi muốn biết cách tư vấn cho khách hàng khi làm kinh doanh. Tôi đọc 20 quyển sách dày cộp về bán hàng trong 3 tuần, đọc vì thiếu thốn kiến thức khi không kinh nghiệm của ai có thể giúp mình.

Kể từ đó, tôi có một bí kíp khi đọc sách để đỡ mất thời gian, chính là:

  • Mỗi ngành nghề đều có 1 nguyên tắc và kỹ thuật áp dụng chung. Khác biệt chỉ là kinh nghiệm áp dụng để thành công trong môi trường của tác giả.
  • 20 quyển sách về bán hàng, 60% đều giống nhau về kiến thức, 20% là về cuộc đời tác giả, 20% là từng tình huống thực tế mà họ đối mặt.
  • Nên đọc sách để tìm hiểu kiến thức, chọn ra 1 người giỏi của lĩnh vực đó nhưng sách viết phải hay.
  • Còn nếu muốn đọc thêm, chỉ cần ra nhà sách, mở mục lục, tìm phần khác biệt và lướt sơ.

Đọc theo cách này, bạn sẽ tiết kiệm được không gian cho tủ sách. Không hoang phí tiền vào việc mua sách nhưng chỉ dùng 1 lần, tiếp cận kỹ càng mọi nền tảng kiến thức mình cần.

Quyển sách mở ra mà từ ngữ, cấu trúc dẫn dắt và khiến bạn đọc như tiểu thuyết thì kiến thức mới thấm và dễ nhớ.

Tác giả có chuyên môn giỏi nhưng không cần giỏi nhất, và phải viết hay. Quyển sách mở ra mà từ ngữ, cấu trúc dẫn dắt và khiến bạn đọc như tiểu thuyết thì kiến thức mới thấm và dễ nhớ.

Mở ra mà định nghĩa, con số, từ ngữ viết khác gì quyển sách giáo khoa Lịch Sử Việt Nam thì vứt.

Tôi không thích đọc tiểu thuyết, thích viết khắc họa nên khung cảnh cho người đọc dễ hình dung. Ấy vậy mà, tiểu thuyết và truyện dài như Harry Porter không hợp với tôi.

Dù tôi thích xem phim Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn và Harry Porter, nhưng tính cách không phù hợp đọc kiểu truyện này. Tôi lười lắm, thích cái gì có ích cho cuộc sống của mình. Tính cách thực dụng cho nên gần 30 vẫn lười lập gia đình do chưa thấy lợi ích từ nó.

Ngông cuồng và ích kỷ.

Đọc sách thế nào là khôn ngoan

Cách đọc khôn ngoan nhất là chọn sách phù hợp với mình. Đừng vì nhiều người đọc, nhiều người thích mà mình mong muốn sở hữu nó. Vì khi phát hiện ra 10 trang đầu của nó khác xa với gu của bạn, vừa phí tiền, lại phí thời gian.

Lại còn cố công đọc vì đã mua, tiếp cận thêm mớ kiến thức không thể áp dụng. Do bạn không thích nó, nó sẽ không phù hợp trong môi trường bạn đã chọn, khiến bạn đi sai đường.

Thế thì, follow người bạn thích trên mạng xã hội, họ còn giúp cho bạn nhiều hơn.

Đọc vài quyển tiêu biểu và nổi bật thôi. Khi nào cần thì đọc tiếp. Vị sếp cũ ngày xưa ở trên, anh ấy có rất nhiều sách, anh đọc cũng rất nhiều nhưng vì cần và mong muốn tốt hơn nên anh phải đọc.

Anh ấy không đọc vì trào lưu và muốn ra vẻ trí thức. Là sếp lớn, ít ai có thể khuyên anh ấy nên sách là thứ anh cần để phát triển, cũng như giải quyết vấn đề.

Hãy đọc vì bạn cần và muốn, không phải vì mấy bài báo vớ vẩn nói là bên Tây ai cũng có tủ sách, còn nước ta thì không. Lũ tác giả bài viết ngu ngốc, không ý thức được từ ngữ mình viết ra. Nếu bàn về văn hóa, bài viết sẽ dài mấy trang A4.

Cho nên chỉ tập trung vào điều bạn cần và muốn trở thành, khi ấy, hãy chọn sách đúng mà đọc.

Khôn ngoan là đúng và có lợi cho mình.

Làm sao để viết có thể kiếm tiền

Để viết kiếm được tiền, bạn phải đi bán con chữ, không phải kiểu nhà văn. Nhiều cách lắm. Tựu chung lại, để có tiền, phải có khách.

Nghiên cứu khách, chọn ra khách, đưa ra thứ mình có, rèn luyện, viết nhiều, tìm cách, học hỏi từ những người giỏi. Rồi sẽ có cách để ra tiền. Dài ơi là dài, mình vẫn đang viết để ra tiền đây và phải chăm chỉ. Giỏi hơn theo cách của mình.

Mình luôn cố gắng để tương lai có thể xuất bản được sách, nhưng giờ thích kiếm ra tiền hơn. Từng ngày, rồi chúng ta sẽ tốt hơn hôm qua, như cái cách ngôn ngữ chúng ta dùng khi trưởng thành.

Chỉ cần muốn và điên cuồng tìm tòi.

Bạn sẽ ngạc nhiên với thứ nhận được, lớn hơn nhiều so với điều mình từng tưởng tượng,

Lương Nguyễn (Hans Lewis)

Hoang mang trong công việc và tương lai

Lâu rồi, tôi mới ngồi gõ lạch cạch mấy dòng này trong một góc quán mới. Chẳng phải quen. Mọi thứ đã thay đổi khi tôi cho phép mình thay đổi.

Nhưng không phải thay đổi là có thể rủ bỏ mọi thứ trong quá khứ. Lạc lối, mất định hướng, không biết mình nên làm gì tiếp vẫn đôi lúc diễn ra. Là những khi, ngồi nghĩ sao mình sống tới giờ này mà vẫn chưa biết nên làm gì. Còn phải sống tới hơn 80 tuổi nếu không gặp bất trắc và không làm hại ai.

Nhưng tôi biết cách bắt nó phải phục vụ cho lợi ích của mình.

Continue reading “Hoang mang trong công việc và tương lai”

Nếu đấng trên đánh giá bạn quá cao

Hôm nay là thứ bảy của tuần. Ngày nghỉ về mặt thể xác và tinh thần cho bản thân tôi. Ngày này, tôi không viết về những bài học dành cho người đọc blog mình, mà là viết ra những trải nghiệm về quá khứ của mình.

Continue reading “Nếu đấng trên đánh giá bạn quá cao”

Cứ quyết định và đi đi. Rồi sai, sửa và bước tiếp

Chắc là ai cũng vậy, không ngoại trừ bất cứ cá nhân nào. Ở một độ tuổi nào đó, ta luôn ngồi lại review bản thân mình từ trong quá khứ đến hiện tại. Những ký ức ùa về, ta cứ thế ôm chúng và hỏi liệu ta đã làm phần nào đúng, phần nào sai.

Continue reading “Cứ quyết định và đi đi. Rồi sai, sửa và bước tiếp”