The Sandman – Vị vua của cõi mộng

Phim vẫn chưa xem hết, nhưng tại sao vị vua của cõi mộng lại “Người cát”?

Giấc mơ nuôi dưỡng và giúp con người tồn tại ở thế giới khắc nghiệt chỉ biết có sinh tồn. Và con người, thậm chí cả loài vật dành 1/3 thời gian đời mình dành cho cõi mộng.

Nhưng giấc mơ có thật sự chỉ là thứ cát vụn không có hình hài?

Tôi chưa đọc bộ truyện tranh “The sandman” và cũng không nắm được dụng ý của tác giả khá nhiều. Xem phim vì thấy có một bộ phim huyền bí đang đứng top 2 series phim truyền hình trên Netflix.

Sau đó, bị cuốn hút vào những khung cảnh huyền thoại và phép thuật kỳ bí. Nếu bạn trông chờ đây là review phim thì hoàn toàn không phải. Chỉ là ở vài bài blog, tôi chỉ thích phân tích cái ẩn ý mình hiểu được từ những câu chuyện.

Đôi lúc, tôi không sâu sắc lắm, vẫn thích xem phim đơn giản dễ hiểu. Thế nhưng, xem The Sandman mà không thấm được cách tạo ra các nhân vật của tác giả quả thật rất phí.

Qua lăng kính của chính mình, tôi đã có ấn tượng với vài nhân vật

Vị thần của cõi mộng – The Mopheous

Việc tạo hình một nhân vật thần của những giấc mơ, nhưng lại ốm yếu gầy gò và xa cách. Trong khi, lẽ ra kiểu hình tượng quen thuộc của thân phải quyền lực, cao to và vạm vỡ.

Dễ hiểu thế này, khi mãi sống trong giấc mơ, con người dễ để mình lạc vào thế giới của chính mình, cô độc và xa cách. Việc bạn đi theo giấc mơ đẹp thì tương tự như vương quốc của cõi mộng.

Lộng lẫy, xinh đẹp, huyền bí và được nhiều người thèm khát.

Thế nhưng, cổng vào vương quốc lại rất cao và khó có ai trèo qua được bức tường này. Chủ nhân của những giấc mơ là một người có sức nặng với rất nhiều thế giới khác.

Không bàn đến việc Mopheous đấu trí có phần hơi kì kì với Morningstar Lucifer – thần cai quản địa ngục. Thế nhưng, việc khẳng định ngay cả ở địa ngục cũng cần sự tồn tại của giấc mơ, nếu không địa ngục tồn tại chẳng có nghĩa lý gì.

Vì người ta mải mơ đến thiên đàng, nên ai phạm tội mới đày xuống chốn địa ngục để hủy đi giấc mơ đó của các linh hồn. Làm họ thống khổ khi luôn phải thèm khát hy vọng lên thiên đường, dày vò với tội lỗi mình gây ra.

Mơ mộng dù là thứ hão huyền, nhưng chỉ cần vẫn có niềm tin vào sự tuyệt vời giấc mơ đem lại, chúng ta vẫn sẽ có những niềm vui trước vô vàn khó khăn mình phải đối mặt.

Cõi tỉnh thức

Không bàn đến nhân vật, thế giới chúng ta hiện hữu và không ngủ thì cõi mộng gọi là “Cõi tỉnh thức”. Nơi đó khá đáng sợ và đe dọa trực tiếp đến giấc mơ.

Ở nơi này, cho dù là thần, thì Mopheous (The sandman) dường như rất dễ gặp nạn. Đơn cử, là bị bắt bằng một bùa chú pháp thuật của người phàm – Mr. Burgess rồi bị giam cầm đến 105 năm.

Khi thức dậy, bắt đầu một ngày làm việc, nơi đó thường không có mộng mơ. Chúng ta phải tiếp xúc và có nhiều rắc rối để giải quyết đến nổi. Mơ mộng là thứ sẽ trực tiếp khiến con người ở cái nơi mây mây và rất dễ kéo người ta ra xa khỏi xã hội.

Chỉ ai có đủ can đảm, dễ chịu tổn thương và thậm chí là chịu nhiều sự cô lập, thì một thời gian sau, mới có thể hạnh phúc với điều mình từng mơ và muốn làm.

Điều này khá mâu thuẫn với lập luận ở trên. Cho dù, giấc mơ là thứ khiến bạn hạnh phúc và vươn lên từng ngày, nhưng nếu lơ là, giấc mơ sẽ dễ khiến bạn gặp ác mộng ở đời thực.

Giấc mơ chỉ làm bạn tự do, khi dần thoát ra khỏi “Lồng kính” của xã hội và tư tưởng xung quanh giam cần một thời gian dài. Từ đó, mới có thể hạnh phúc trong đời thực – “Cõi tỉnh thức”.

Tác giả lại đảo lộn suy nghĩ đó bằng cách đánh dấu “Thần Chết” sẽ được sinh ra trước những “Giấc mơ”.

Thần chết

Tôi không thể không ngã mũ thán phục tác giả bộ truyện tranh, khi xây dựng hình tượng Thần Chết khá trái ngược với suy nghĩ thông thường.

Một cô gái phong cách phóng khoáng, sexy, thân thiện, dễ gần và luôn được lòng bất kỳ ai cô gặp. Cô là chị gái của Thần Giấc Mơ. Tại sao cô lại là người chị gần gũi mà không phải là em của mơ mộng?

Thông thường, chúng ta chỉ nghĩ cái chết đánh dấu cho sự chấm hết và hủy diệt. Tác giả lại đảo lộn suy nghĩ đó bằng cách đánh dấu “Thần Chết” sẽ được sinh ra trước những “Giấc mơ”.

Nghĩa là, phải có mất mát, chết đi, hủy diệt, từ đó mới có giấc mơ đẹp đẽ ra đời. Không ngạc nhiên, khi toàn bộ những tác phẩm hay ho, sâu lắng, siêu lãng mạn và có tác động kinh khủng đến nhân loại, thường xuất hiện vào thời chiến tranh.

Thường thì, tôi ít suy tưởng đến chiến tranh Việt Nam và sẽ nghĩ đến Chiến Tranh Thế Giới Thứ II nhiều hơn. Do được xem quá nhiều bộ phim phân tích về quân sự và chính trị trong thời gian đó. Nhưng mà, không thiên vị thì Việt Nam thời chiến cả Nam và Bắc đều sản sinh ra nhiều con người rất tài hoa mà đúng không?

Nơi gian khổ dường như chỉ có đói khát và yếu kém về mặt thể chất, lại nâng tinh thần con người trở nên đẹp đẽ và luôn hy vọng vào mặt tích cực nhất có thể.

Cho nên, nó giúp cho ta hiểu hơn về khó khăn ta đang phải đối mặt, chỉ cần chấp nhận và tin vào những giấc mơ, chính mỗi người sẽ hạnh phúc hơn.

Để nói, có thể đi sâu vào nhiều tình tiết khác, thì thật ra phim này không chuyên quá sâu về mặt ý nghĩa. Phim được tác giả xây dựng tương tự như Marvel hay vũ trụ DC. Đòi hỏi quá nhiều cho bộ phim chuyển thể dựa trên nguyên tác, dường như là điều không thể.

Nói chung, phim xem khá cuốn về cốt truyện, diễn viên và kỹ xảo kỹ thuật cao. Để gầy dựng một bộ phim 15 năm đảm bảo truyền tải tốt nhất thì có vẻ như nhà làm phim đã đạt được ý đồ của mình.

Tôi vẫn sẽ xem tiếp vì thế giới mơ mộng của loài người sẽ được khắc họa thế nào khi đứng trước muôn vàn thực tế man rợ. Có cả giết chóc, dục vọng, sự ích kỷ và tổn thương.

Nhưng sau cùng, mọi thứ sẽ được dung hòa và nhìn chung sẽ dùng để phục vụ cho loài người thôi. Giống như Thần Chết nhận ra, cuối cùng thì, cô cũng chỉ là người đồng hành cùng với linh hồn khi tạm gác lại sự sống.

Hà cớ gì, phải trở nên đáng sợ và làm cho người khác run rẩy, chi bằng giúp họ được an ủi và động viên.

Cuối cùng, cái chết cũng chỉ là một món quà tạo hóa ban tặng cho loài người, như khi được sinh ra.

Vậy thôi.

Lương Nguyễn (Hans Lewis)

Leave a comment