Tối giản thế nào là đủ?

Tối giản ở Việt Nam là một cách sống bắt đầu từ những đầu sách được lăng xê. Nhìn chung, nó có tích cực, nhưng cũng có người phản đối.

Câu nói hài hước nhất tôi đọc được là “Người tối giản nhất chính là mấy ai keo kiệt, vì gì cũng không dám mua và xài”

Với tôi, tối giản là một điều hay nhưng nếu lạm dụng, sẽ trở nên ngớ ngẩn.

Có một cái tên nổi tiếng gắn liền với trào lưu tối giản tại Mỹ, chính là series dọn dẹp nhà của Marie Kondo. Cô gái này chuyên nghiên cứu về cách sắp xếp các vật dụng trong nhà, khiến mọi thứ trở nên ngăn nắp và có trật tự.

Chỉ cần sắp xếp theo phong cách của cô thì sau đó, bạn sẽ không cần phải dọn dẹp lại. Cứ theo vị trí đó mà để đồ vật vào là xong.

Theo Marie Kondo, khi tổng vệ sinh và sắp xếp ngăn nắp, bạn cần phải biết được thứ nào cần thiết và không cần thiết. Khi đi mua sắm ở các lần tiếp theo, chúng ta sẽ tự động cân nhắc nên mua cái gì và không nên mua cái gì.

Từ đó, tiết kiệm được trong tiêu xài, ít thải rác ra môi trường và bắt đầu sạch sẽ hơn.

Tối giản trong ăn mặc có phải là tốt?

Tối giản là tiết kiệm và không phung phí. Nhìn chung thì tốt, nhưng nếu lạm dụng quá đà thì sao?

Có thời gian, tôi cũng tham gia vào. Do đầu óc suy nghĩ quá nhiều và bị bế tắc trong công việc, tôi chọn tối giản để lược giản mọi thứ trong cuộc sống. Thời gian là 3 năm.

Tôi loại bỏ rất nhiều đồ liên quan về kỷ niệm, đồ cả năm mới sử dụng một lần, đồ cũ. Và rồi, không sắm sửa gì thêm, giữ mình trong trạng thái ít đồ đạc. Thế nên, nhiều khi nhìn thấy cái gì đẹp và mới không dám mua vì nghĩ tối giản không được sắm đồ mới.

Thế là, quần áo, túi, giày, dép ngày càng cũ kỹ, thiếu thốn. Tôi biến mình thành một con nhỏ ăn mặc lôi thôi hết cỡ nhờ tối giản.

Đáng ra, thứ cần được lược bỏ phải là các mối quan hệ, suy nghĩ ganh tỵ và lo âu mọi thứ. Đáng ra, phải tối ưu công việc và chọn ra con đường phù hợp thì lại không làm. Cho dù có tối giản nhưng nếu chỉ chăm chăm vào đồ vật thì chúng ta sẽ xộc xệch và cũ kỹ.

Tôi chỉ thật sự tối giản khi chia tay mối tình cũ trong bất ngờ, ngỡ ngàng và đau đớn. Nhìn lại, nhờ tối giản, tôi không có gì cả, mọi thứ trả về 0. Đó là lúc tôi bắt đầu lược bỏ sự tối giản.

Tối giản để làm mới mình hay biến mình thành không gì cả?

Vào ngày nhận ra, mình thật dở dở hâm hâm. Tôi bắt đầu đi mua sắm để làm mới cuộc sống. Nhờ tối giản, tôi biết cách dặn mình hãy mua sắm quần áo thật thông minh. Nghĩa là dù có sắm nhiều đồ nhưng không có chuyện “Mua rồi để đó”.

Mọi chiếc áo, chiếc quần đều được lôi ra dùng dần với tần suất dày dặn. Sau khi tìm hiểu nhiều hơn, nhưng kiểu ăn mặc đẹp như trên phim hoặc cách phối đồ phù hợp.

Bộ sưu tập của tôi dày dặn và được sắp xếp gọn gàng.

Ai nhìn vào, cũng nghĩ tủ đồ của tôi rất bé, ấy vậy mà, nhờ biết cách sắp xếp, tôi có thể nói nó nhiều gấp đôi một tủ đồ bình thường. Thế nhưng, mọi thứ đều được lấy ra dùng trong năm theo từng dịp phù hợp.

Tôi tập chi trả nhiều hơn cho việc mua sách, tất nhiên cũng chỉ là về kiến thức mình cần.

Tối giản khiến bản thân không phung phí, đó là điều tốt. Nhưng nếu hiểu sai, tối giản sẽ dìm ta trở thành một kẻ ngu ngốc và dở hơi.

Không thể nói là keo kiệt, trước đó, tôi không keo kiệt. Theo tối giản suốt 3 năm trước đó, ba mẹ cứ nghi ngờ tôi keo kiệt do không dám xài bất cứ thứ gì.

Một phong cách sống sẽ được cân chỉnh bởi nhiều thứ, nhưng cuối cùng, phải để nó phục vụ cho mình.

Thứ cần tối giản là các mối quan hệ

Cụm từ “độc hại” rất hay được dùng trong thời gian gần đây. Bạn bè không tốt: “độc hại”, gia đình làm mình tổn thương: “độc hại”, đồng nghiệp nói xấu sau lưng: “độc hại”.

Chỉ có chúng ta tự dìm mình chết bởi những suy nghĩ là “không độc hại”.

Việc bạn tối giản về mọi mối quan hệ hay nhất, không phải là phân tích người đó đúng sai thế nào, mà chính là “cứ bước tiếp”. Ngày xưa, tôi luôn trong trạng thái đổ lỗi cho mọi người xung quanh và cảm thấy mệt mỏi sao mọi thứ với mình cứ luôn xui rủi.

Đến ngày, tôi nhận ra rằng có vẻ mình quá lệ thuộc vào họ, vào bạn bè và yêu đương. Để họ cho phép làm tổn thương mình sâu sắc.

Người làm mình tổn thương nặng nhất là mình. Và cách mình đối xử với mình tốt nhất ở thời điểm tổn thương, chính là “bước qua trang kế tiếp” để tối giản bạn bè và các mối quan hệ.

Tôi gác lại chuyện cũ, thất bại cũ, điều xấu xí cũ và bước tới tìm những gì mình muốn. Lúc này, tôi cho phép mình không được có thêm mối quan hệ để gầy dựng chính mình.

Có lẽ ở giai đoạn này, tới giai đoạn tối giản mối quan hệ rồi chăng? Tôi không rõ, nhưng thật sự, chỉ nghĩ về mình và cách mình phát triển, nó khỏe hơn nhiều khi phải nghĩ về người khác. Điều đó bản thân mình không kiểm soát được, nên tôi không làm.

Đôi khi, vật chất không nhất thiết phải tối giản quá nhiều. Dư một xíu, vẫn ổn, chỉ là đừng dư quá mà thôi. Chúng ta vẫn thích trong tủ đồ của mình, có một thứ đắt tiền để mình thấy vui khi nhìn ngắm nó mà.

Khi bạn chọn tối giản mà không đúng mục tiêu hoặc lạm dụng quá đà như tôi ngày trước, bạn sẽ thấy mệt mỏi vì quá khác biệt so với xung quanh. Thứ cần nổi trội là công việc, chứ không phải cái nhà trống rỗng không có đồ đạc gì.

Tối giản giúp bạn tiết kiệm, nhưng đừng biến nó làm cho không gian sống của bạn trở nên nghèo nàn như thời sinh viên.

Tối giản có tốt không? Tốt chứ, tôi thấy nó vẫn ứng dụng được nếu ta muốn tiết kiệm, nhưng muốn đầy đủ vật chất. Nó giúp ta phân biệt thứ gì cần và không cần, chứ không bị lừa vào trò chơi quảng cáo của những tập đoàn nổi tiếng.

Cho nên, nếu có trào lưu sống nào khiến bạn thảnh thơi thì nên tham gia. Tuy nhiên, trước đó hãy tạo ra phong cách sống cho mình. Trong thời trang, trong học hỏi kiến thức, trong mối quan hệ gia đình và xã hội.

Dần dần, hãy cân chỉnh và giúp cho nó hỗ trợ ta tốt hơn. Đừng để nó kéo mình xuống như tôi ngày còn trẻ.

Một phong cách sống sẽ được cân chỉnh bởi nhiều thứ, nhưng cuối cùng, phải để nó phục vụ cho mình.

Lương Nguyễn (Hans Lewis)

Leave a comment