Độc thân có đáng sợ?

Ok, now we start. Tôi sẽ viết về chuyện này, tất nhiên có thể không liên quan đến hướng phát triển bản thân.

Nhưng nó vẫn nên được đề cập, do vẫn ảnh hưởng rất nhiều đến suy nghĩ về tương lai của mỗi người.

Có nên lập gia đình sớm?

Bài viết bắt đầu bằng câu chuyện của hai người bạn. Hai người ấy yêu và bên cạnh nhau suốt 10 năm. Hai bên chăm sóc nhau thế nào không rõ, cho đến một ngày.

Bạn nam này luôn hối thúc bạn nữ kết hôn, nhưng bạn nữ cứ ngần ngừ không đồng ý. Một thời gian ngắn sau thì, chia tay.

Và người bị chia tay – là bạn nam – than van khóc lóc, khổ sở níu kéo nhau. Họ dây dưa được 1 năm thì đùng một cái.

Bạn nam chuẩn bị kết hôn với người mới, đăng ảnh cưới, thay đổi trạng thái Facebook. Update thông tin qua lại trên trang cá nhân.

Chưa đầy 3 tháng sau, chuyện kết hôn bị hồi lại. Nhưng không dừng lại ở đó.

Hiện tại, bạn nam lại đang quen người tiếp theo nữa, chưa biết khi nào thì cưới đây.

Khi kể câu chuyện này, tôi không dự định phát xét ai đúng hay sai. Đó là một ví dụ về yêu nhau và kết hôn. Nhưng khi nhìn vào trường hợp trên, tôi chỉ có thể tự nhủ mình không được phép tuyệt vọng.

Tuyệt vọng đến mức tìm ai đó để yêu, để cưới cho kịp thời điểm.

Có nên lập gia đình sớm?

Lập gia đình là kết hôn, gắn bó, sinh và chăm sóc con cái. Hiện tại, ngưỡng tuổi an toàn cho việc này là 27 ở nữ giới ở quan điểm của tôi. Tức là học xong Đại Học, ra trường kiếm việc làm, 3 năm thì cưới rồi sinh con ở các năm tiếp theo.

Cuộc sống êm đềm trôi theo như dòng nước.

Và tôi, không thuộc dòng chảy này. Quan niệm của tôi về trưởng thành nó lại khác. Trưởng thành là chuỗi ngày cố gắng từ khi đi học, gây được sự chú ý bằng năng lực của mình.

Ra trường học hỏi được kinh nghiệm tốt và đi tìm công việc mình yêu thích để gắn bó. Đặc biệt, không thích đi làm thuê.

Trong đầu tôi, không có ba chữ “lập gia đình”, nên mọi thứ bây giờ có vẻ trở nên quá muộn trong mắt mọi người xung quanh.

Tôi trải qua rất nhiều mối quan hệ tình cảm, nhưng mọi thứ cao lắm chỉ kéo được 4 năm. Ở đâu đó lưng chừng 2 năm đầu khi quen, tôi đã mệt mỏi. Còn trẻ thì tôi dừng sớm, ở đâu đó 25 trở lên, tôi dừng muộn hơn.

Khi yêu và quen nhau sau một thời gian, tôi thấy hai bên không còn sự cố gắng. Mọi thứ xuất hiện đều đặn nhưng không còn có mặt cho nhau. Nghĩa là, bên cạnh nhau nhưng tâm trí ở nơi khác.

Dù tìm cách để người kia tập trung vào cả hai thì tôi luôn thất bại.

Và trong những lần đó, khi đọc vài dòng của người đã lập gia đình, họ đều lén để lại bình luận than thở.

“Ước gì ngày xưa đừng kết hôn sớm.”

Tôi hiểu, không phải theo cách hả hê vì mình chưa kết hôn, mà thấy rằng chỉ khi cả hai thật sự tập trung vào nhau mới có thể giúp nhau vui vẻ khi sống cùng. Ngoài ra, còn phải cùng hướng đi, cùng nghĩ về nhau, phù hợp và cùng giải quyết nhiều thứ.

Nên chỉ cần một bên ngó lơ, bên còn lại sẽ trở nên lạc lõng cô đơn. Không ít lần tôi thấy những câu chuyện người vợ nhập viện và đi về nhà, nhưng người chồng cũng không quan tâm là mấy.

Những lúc ấy, mệt mỏi thì ít mà cô đơn thì nhiều.

Không biết nói thế này, bạn có hiểu ý tôi, khi độc thân thì làm gì cũng chỉ một mình nhưng nó khác. Một mình nhưng không cô độc, luôn ổn và hạnh phúc vì chuyện đó.

Nếu cần, tôi sẽ kiếm nhóm bạn để đi, không có cũng không sao. Trong khi yêu đương thì lại khác, tôi mòn mỏi chờ đợi người kia làm cùng mình.

Và chỉ cần họ lơ đi để tập trung vào cuộc sống của họ, tôi sẽ thấy mình như bị bỏ rơi giữa quả đất vậy. Tủi thân kỳ lạ khi ở một mình.

Với cái kinh nghiệm đó, cộng thêm tính không thích chăm sóc con trẻ, tôi ngán ngẩm việc phải kết hôn.

Cho nên, ở cuộc sống của mình, việc lập gia đình sớm thì có vẻ là không cần thiết lắm. Vậy thì, chắc là tôi ganh tỵ lắm với những người lập gia đình?

Thật ra thì, tôi thấy ba mẹ tôi, hay mọi người xung quanh, họ lập gia đình và chỉ là thêm việc mỗi ngày. Và sau đó, là làm cùng nhau vậy thôi.

Ít có bài toán cảm xúc hay chuyện vĩ đại nào thêm vào so với lúc yêu đương.

“When you’re married, everything is changed and nothing’s changed.”

Câu trên dịch là khi bạn kết hôn, mọi thứ thay đổi và không có gì thay đổi. Ai cũng sẽ thấm được câu này. Từ ngày hiểu được chuyện đó, tôi không vội vã và sốc khi có ai hỏi

“Sao không lập gia đình? Không sinh con đẻ cái?”

Tôi chỉ tập trung vào công việc và tạo thêm cơ hội cho chính mình để phát triển. Nếu cứ ngồi buồn phiền mãi vì những cơ hội kết hôn cũ, hay phân vân vì việc có nên kết hôn, tôi sẽ lãng phí thời gian để làm chuyện có thể làm.

Độc thân ở ngưỡng 28-30 thì thế nào?

Nếu bạn vẫn độc thân ở nhiều ngưỡng tuổi khác nhau, không sao cả. Không có tiền mới chết, độc thân không chết được.

Cho nên, càng ngày, tôi thích làm những dạng nội dung về động viên người khác tìm được công việc mình tâm huyết đầu tư vào. Đó là chuyện có thể làm.

Còn mối quan hệ, chúng ta cần thời gian để tìm hiểu, chờ cơ hội và hiểu được ai tốt hay không. Nếu ai nói tôi độc thân thì thật buồn bã vào Valentine, Giáng Sinh, vv..vv các kiểu, thì thật ra, ngày xưa, có người yêu vào mấy ngày ấy cũng có vui hơn bao nhiêu đâu.

Vẫn vậy.

Chả có gì đặc biệt lắm, vẫn có quà nhưng không có gì cảm xúc dâng trào đến nỗi nhảy cẫng lên. Rất bình thường như nhận quà sinh nhật.

Tôi có thể đòi hỏi những câu chuyện ngôn tình như trên phim. Ấy vậy mà, nhờ yêu đương tôi bỏ dần xem những cảnh lãng mạn vì biết nó không có thật hoặc rất ít trong các mối quan hệ.

Nó mệt hơn việc xem những câu chuyện khởi nghiệp thành công.

Cho nên, việc độc thân là bình thường nếu bạn nhìn vào nó và tự cho là bình thường. Hiểu được định hướng và sự kiện đã trải qua trong tình cảm, rồi dần dần đi tìm người phù hợp mới quan trọng.

Muốn lao nhanh vào quen ai đó để kịp chạm đích

Như đã nói ở trên, vì quá tuyệt vọng để mong lập gia đình, cuộc đời bạn 90% sẽ rơi vào mệt mỏi. Thời nay, mọi thứ đã khác, con người ta không có đủ kiên nhẫn như ngày xưa để ở trong một gia đình không máu mủ.

Trừ khi vì con, họ thường sẽ ở lại vì điều có ý nghĩa nhiều hơn. Chữ “Hy sinh” cũng dần trở nên ngu ngốc và dại khờ.

Con cái ngày nay cũng được dạy theo hướng độc lập và tự mình thực hiện nhiều thứ. Thời gian thay vì chăm sóc con cái, cha mẹ sẽ tập trung vào ổn định sự nghiệp.

Họ tập trung trở thành người hướng dẫn, hơn là hy sinh nhiều thứ của bản thân. Để làm sao, khi con cái thành đạt thì họ cũng không hối hận về ngày trẻ của mình. Ba mẹ tôi là một cặp vợ chồng tiến bộ kiểu như vậy, họ tập trung vào công việc và chỉ hướng dẫn vài điều cần thiết cho 2 anh em tôi.

Khi lao nhanh vào quen ai đó mà không xác định được kế hoạch lâu dài, có ngày mọi thứ sẽ bùng nổ. Mọi thứ sẽ rất tệ hại, và đừng hy vọng rằng, bạn là 10% ngoại lệ.

Cuộc sống này đa số nhiều hơn thiểu số, và bạn đôi khi chẳng bao giờ nằm trong thiểu số nào cả.

Cho nên, hãy cẩn thận, nhất là chuyện tình cảm vì đó là điều mất rất nhiều thời gian để đầu tư. Ở đây, không bàn đến chuyện tình dục, tôi không rành bàn luận về nó.

Tôi quan trọng chuyện phát triển, sống cùng và ở bên nhau lâu dài hơn. Vì một tình cảm thật sự đều mong muốn kết thúc là ở bên nhau.

Cho nên, cứ thong dong thôi, hãy tập trung vào điều dễ. Còn những gì không quyết định được, hãy cẩn thận nhiều hơn.

Thay vì nói, độc thân có sao đâu, thì hãy trả lời “Dạo này, tôi bận làm việc khác.”

Một câu nói khẳng định, cuộc sống của bạn nhiều màu sắc, chứ không chỉ đơn giản xoay quanh khía cạnh mối quan hệ và kết hôn.

Lương Nguyễn

Leave a comment