
Lâu rồi, tôi mới ngồi gõ lạch cạch mấy dòng này trong một góc quán mới. Chẳng phải quen. Mọi thứ đã thay đổi khi tôi cho phép mình thay đổi.
Nhưng không phải thay đổi là có thể rủ bỏ mọi thứ trong quá khứ. Lạc lối, mất định hướng, không biết mình nên làm gì tiếp vẫn đôi lúc diễn ra. Là những khi, ngồi nghĩ sao mình sống tới giờ này mà vẫn chưa biết nên làm gì. Còn phải sống tới hơn 80 tuổi nếu không gặp bất trắc và không làm hại ai.
Nhưng tôi biết cách bắt nó phải phục vụ cho lợi ích của mình.
Sự sống sẽ là một điều tuyệt vời nếu bạn đi đến những nơi tuyệt vời. Còn nếu bạn không biết đi đâu, và hoảng sợ phải thức dậy, sự sống sẽ nhấn chìm bạn.
Trải qua nhiều lần hoang mang trong tâm trí và chiến đấu với suy nghĩ của mình, tôi phát hiện ra đôi khi những chân lý giúp bản thân không xuất phát từ số đông. Điều này được đề cập từ rất nhiều ở các bài viết trước.
Vậy thì nằm ở đâu?
Ở trong đầu của chính mình, từ tận sâu trong tính cách và quan điểm sống ở hiện tại. Để phục vụ cho người tôi muốn trở thành.
Tại sao ư?
Vì chỉ có tôi sẽ cứu lấy tôi mà thôi.
Chán việc văn phòng
Nếu may mắn có cơ hội được làm việc văn phòng, hay hơn nữa là tốt nghiệp đại học, có vị trí nhân viên văn phòng tại bất kỳ công ty nào, đây hoàn toàn là điều kiện lý tưởng.
Lý tưởng về lương, về đường hướng phát triển, về cơ hội thay đổi và nhiều thứ. Được xã hội mặc định đang ở trong vùng an toàn, có thể kết hôn, chăm sóc gia đình và đi đến cuối đời viên mãn.
Nhưng không…
Cuộc đời đâu có thế. Nếu chỉ thế, đâu có gì hay ho, đâu có trầm cảm, căng thẳng. Đâu có những lần ở khu vực lavabo công ty, đứng rửa tay và nhìn vào gương thở dài.
Đâu có những lần tự hỏi, khi nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, nhìn dòng người đua nhau chạy nườm nượp tránh mưa, không hiểu mình ở đây làm gì. Sao ngoài đó họ hối hả, sao ngoài đó họ có điểm đến, còn mình làm cái quái gì trong này.
Mình muốn bớt chán. Nhưng phải làm gì? Hay nghỉ phép một hôm, hay nghỉ việc luôn khi đơn nghỉ việc lúc nào cũng có sẵn trong hộc kéo.
Bạn có thể là nhân viên, là quản lý, là quản lý cấp cao, là giám đốc điều hành. Bất kỳ vị trí nào. Bạn có gia đình, có con ngoan, có cuộc sống thoải mái, cha mẹ đều khỏe mạnh và hạnh phúc, đi du lịch thường xuyên.
Điều gì khiến bạn như thế? Có phải là kỳ quặc không?
Chúng ta đều tặc lưỡi bỏ qua cho đến những ngày chịu hết nổi, chỉ cần một sai sót nhỏ hoặc ai đó lớn tiếng. Vì một vấn đề không là gì cả, bạn chùng xuống nộp đơn nghỉ việc. Mất mặt hơn một chút, là hoe mắt chợt bất giác bật khóc. Ngay cả bạn cũng biết, vấn đề không có gì cả, chỉ cần tỉnh táo sẽ giải quyết được nhanh.
Nhưng không ai biết cả, kể cả chính mình.
Chủ sở hữu công ty sứ Minh Long có thể trả lời cho bạn bằng một quan điểm của ông:” Khi đã có tất cả rồi, đứng trên đỉnh thành công rồi thì nên làm gì? Tôi đã chọn leo xuống núi để bắt đầu leo lên một ngọn núi khác.”

25 tuổi không biết làm gì – 30 tuổi không biết làm gì
Bản thân chúng ta là động vật, luôn săn mồi và tìm kiếm thức ăn. Định kiến xã hội xuất phát từ những mong muốn mà số đông nhìn thấy và thèm khát.
Là giàu có, là công việc ổn định, là không lo nghĩ, là người thân cảm thấy yên tâm vê mình. Họ nhìn thế nào, nghĩ thế nào trong mớ tư duy của họ thì tạo ra định kiến như thế. Thế thì, nếu bạn phù hợp với định kiến đó thì sao?
Không sao, chúc mừng bạn, mọi cố gắng của bạn đã đi đúng đường.
Vậy nếu không phải, bạn có phải thành phần phản xã hội không?
À, nếu không phải, thì nơi bạn đang đứng chưa phù hợp với bạn. Vương miệng bạn đang đội trên đầu là của một vương quốc nhỏ hơn một vùng đất đáng ra bạn phải ngự trị. Bạn phải bỏ nó đi và đi tìm một nơi khác rộng lớn hơn để thuộc về.
Vậy thì làm cách nào?
Không có năng lượng làm việc
Khi chúng ta không thuộc về nơi mình đứng, sẽ dễ có cảm giác chán nản mọi thứ nhất là công việc hiện tại. Bạn ghét việc bạn làm dù nó rất dễ, bạn ghét sếp của bạn, ghét đồng nghiệp xung quanh, ghét cái không khí công ty, ghét cái bãi giữ xe, ghét mọi thứ.
Chỉ nghĩ tới thôi đã mệt. Đêm về đến nhà đúng ra phải ngủ nhưng bạn muốn thức vì sợ mai phải đi đến công ty. Chỉ thiếp đi cho đến lúc mệt lả.
Trong mơ, vẫn còn hỗn loạn mớ thông tin và viễn cảnh đặt ra nhưng không biết đó là gì. Mơ hồ, không có lối đi.
Shallon Lester – một mentor về cuộc sống của tôi đã kể về hành trình của cô. Tất nhiên, hiện tại cô đã rất thành công, giàu có và là influencer với con đường mình chọn rồi.
Trong quá khứ, năm 21 tuổi cô là bồi bàn tại một nhà hàng địa phương. Năm ấy, khoản tiền nhận từ mức lương tại nơi đó là đủ cho cô trang trải cuộc sống, không quá tệ. Nhưng cô chán ghét nó, cô ghét mọi thứ thuộc về công việc đó.
Cô bảo rằng ngày nào làm việc về, cô cũng căm ghét mọi thứ xung quanh mình. Mẹ cô dường như hiểu được điều đó, bà nói rằng bà sẽ giúp cô. Thế nhưng, cô phải nói cho bà biết cô đang chán ghét điều, muốn điều gì.
Cô không thể nói được về điều mình muốn, cô không rõ. Nhưng có một điều cô biết, cô biết cô ghét điều gì.
Và thế là cô ngồi review lại và viết ra những gì cô ghét.
- Ghét công việc này vì tôi không muốn là người phục vụ.
- Ghét vì phải phục vụ cho người khác, phải đứng đó chờ người khác ăn.
- Ghét phải lo sợ nếu có làm gì sai.
- Ghét vì phải nhận lời phàn nàn dù không làm gì.
- Ghét khi phải trở thành tầng lớp lao động.
Sau đó, cô nghỉ việc sau khi xem xét kỹ. Vì muốn trở thành người phải được người khác phục vụ, phải là tầng lớp trí thức, giàu có, làm bất cứ điều gì mình muốn mà không cần e dè. Thế là cô khăn gói lên New York bắt đầu sự nghiệp của mình.
Con đường tiếp theo tất nhiên là không dễ dàng, vẫn phải trải qua nhiều lần như thế, nhưng cuối cùng cô đã có vị trí nhất định về tiền bạc và vị trí trong xã hội.

Kể ra ở đây, không phải để nói rằng, công việc phục vụ là không tốt. Đây chỉ là ví dụ về một người đi tìm những gì mình muốn. Shallon đã bắt đầu suy nghĩ từ những gì mình ghét.
Tôi cũng vậy. Đừng đi tìm những gì bạn thích, hãy xác định những gì bạn ghét.
Người ta có ấn tượng xấu với những động từ phủ định mạnh như “ghét”, “không thể”, “tồi tệ”. Họ nói rằng những tính từ hoặc động từ như vậy không thể khiến bạn phát triển thêm. Nhưng không hề đúng. Nếu bạn học được một điều gì từ những sự tiêu cực, bạn mới có thể thành công và rủ bỏ con người cũ nhàm chán, đáng ghét của mình.
Khi bạn không thể liệt kê ra tình trạng tồi tệ của mình, trốn tránh nó, phủ nhận sự tồn tại của nó, bạn sẽ thất bại nặng hơn. Vì tôi có nói với bạn ở trên rồi, chỉ có bạn mới cứu được chính bạn. Quên xã hội đang nói gì đi, đó là một đám đông ở lăng kính mà họ có.
Cái bạn cần là cách để giúp mình đi tới, sống vui vẻ, thoải mái, không ở trong trạng thái nhàm chán.
Tôi đọc trong quyển sách của Ogilvy rằng: “Hãy cứ vui sống đi, vì còn lâu lắm bạn mới chết”. Vì nhớ câu nói này, Ogilvy đã luôn làm tốt hơn ngày hôm qua và trở thành một trong bốn nhà quảng cáo vĩ đại của nước Mỹ.
Nếu bạn không vui sống khi làm việc, khi ở cùng gia đình, khi đi cùng bạn bè, bạn phải tìm ra cách để thay đổi. Đừng khiến mình trầm cảm, mệt mỏi, nặng nề thêm mỗi ngày.
Hãy biết những gì bạn ghét
Như tôi, rất ghét công việc văn phòng, ghét phải đi làm thuê, ghét cay ghét đắng. Tôi có thể ngồi cả giờ đồng hồ để chỉ ra mọi tiêu cực mà bản thân nhìn thấy. Không thể nào thấm nổi những bài viết nói rằng làm nhân viên là nhàn hạ sung sướng.
Vì đó là điều tôi ghét, bạn và những tác giả hay bất kỳ giám đốc nào cũng không thể phủ nhận được điều đó. Tôi không thể nói giảm nói tránh đi điều chính mình ghét được.
Tôi từng là nhân viên văn phòng, lên vị trí leader và thậm chí ngay cả khi nghỉ việc đã lâu, tôi vẫn được offer cho vị trí manager lương gần 40 triệu cho lĩnh vực mình có kinh nghiệm. Tức là, nếu tiếp tục làm nhân viên văn phòng, tôi sẽ có mức lương rất nhiều người khao khát.
Tôi từng bị phủ nhận, nhưng cũng được ghi nhận. Mức lương cao, vị trí tốt, sếp tốt cũng từng gặp.
Nhưng tôi chỉ nhớ về những điều tồi tệ khi đi làm văn phòng.
Sau này ra kinh doanh, làm online, viết blog, làm youtube, tự mình làm mọi thứ, tôi không như thế. Thậm chí, còn hạnh phúc, nhớ lại dù có lúc thất bại nhưng tôi không hối hận. Tôi viết câu này, vì tôi muốn bạn biết rằng, tôi không hề tiêu cực trong công việc. Chỉ là tôi biết mình ghét điều gì và thích điều gì.
Không có nghĩa làm nhân viên nhìn chung là không tốt. Chỉ là không tốt với tôi.
Vì tôi biết tôi ghét, tôi sẽ đi tìm đúng thứ thuộc về mình. Nếu bạn biết bạn không thích mà còn lơ nó đi, sẽ rất tồi tệ như tôi ngày trước.
Nhờ có cách để thoát ra trạng thái buồn chán, là viết ra những gì tôi ghét trong công việc, những ai tôi không thích làm việc cùng, hình dung những hình mẫu tôi muốn hướng tới. Tôi tự phát triển mình, tự học, đọc sách nhiều hơn để phát triển bản thân đến hạn mức mà tôi có thể.
Làm nhiều hơn, hướng đến thành công theo kiểu của mình nhiều hơn. Những lúc như vậy, tôi không quan tâm tới xung quanh.
Bạn có thể thắc mắc, vậy thì tiền cho những lúc thất bại thế nào?
Tôi không thể trả lời cho bạn, tôi có cách của tôi. Nhưng tôi biết, bạn sẽ có cách sắp xếp khi đã có định hướng. Điều đó khác với khi không có định hướng.
Có làm mà thất bại khác với không làm gì, đúng không?
Tôi đã viết trên new feed của mình rằng: “Khi đi đến đích, sẽ có vô số lần thất bại. Vì khi có thất bại, đó là dấu hiệu báo bạn đang rẽ sai đường, bạn phải rẽ vào lối khác để thử lại. Khi thất bại giảm dần là lúc bạn gần đi đến thành công.”
Khi vào đầu giai đoạn của sự thay đổi, thất bại liên tục và dồn lên đầu, tôi đã bỏ hết và cho phép mình làm lại từ đầu lần nữa. Tôi học nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, thấy mình thiếu sót nhiều hơn.
Và mọi thứ đã tốt lên, nhờ luôn đặt câu hỏi, nhờ biết mình muốn gì, ghét gì, tôi lại quay trở vào quỹ đạo để đi tiếp.
Tôi có rất nhiều tâm niệm cho việc phát triển bản thân, nhưng có một đoạn trích sách hay mà tôi luôn nhớ.
“A: Vậy cô đang ganh tỵ với ai?
Agatha: Tôi luôn ganh tỵ với người phụ nữ lẽ ra tôi nên trở thành.”
Người bạn đáng ra phải trở thành – là người duy nhất khiến bạn hoang mang, chứ không phải người xung quanh. Khi bạn trở thành người bạn muốn. Hoặc giàu có, hoặc tự do, hoặc có sự nghiệp, của cải, hoặc yên bình.
Bạn sẽ cô đơn lắm.
Nhưng không sao, bạn sẽ biết cách bắt đầu lại. Vì ở thời điểm đó, bạn sẽ tiếp tục biết mình muốn trở thành ai.
Nhớ rằng, chỉ có bạn mới có thể giúp bạn. Chẳng có vũ trụ nào như mấy thánh cuồng tín miệng lẩm bẩm “Vũ trụ khi nào mới nghe lời tôi nói”. Khi bạn đang vui vẻ và hạnh phúc, bạn sẽ chẳng nhớ đến vũ trụ nào cả, chỉ đang tận hưởng thôi.
Cho nên, lúc thất bại cũng vậy, khi xui rủi cũng vậy, những khi chán nản, mệt mỏi, hãy tự giúp lấy mình. Bình tĩnh nhìn nhận, thử nghiệm điều mới, phát triển nhiều hơn.
Cuộc sống này rất khắc nghiệt, nhưng nó buộc phải trao đi cơ hội cho nhiều người hơn do thế giới đang quá đông đúc. Nếu bạn không chủ động, chỉ có thể bị nhấn chìm.
Cho nên, hãy tự tìm cách và ngừng đổ lỗi cho xã hội (cho dù xã hội này rất ngu ngốc),
Lương Nguyễn (Hans Lewis)