Nếu đấng trên đánh giá bạn quá cao

Hôm nay là thứ bảy của tuần. Ngày nghỉ về mặt thể xác và tinh thần cho bản thân tôi. Ngày này, tôi không viết về những bài học dành cho người đọc blog mình, mà là viết ra những trải nghiệm về quá khứ của mình.

Tôi đang xem một bộ phim nổi tiếng đã cũ. Phim về một người bất tử và có được quyền năng như thần, chờ cô gái yêu thương mình đến hoá giải lời nguyền bất tử và được chết đi như một người bình thường.

Vài tập đầu thì chán, nhưng sau đó, vì không có gì thay thế nên tôi lại xem. Nhưng cái triết lý hay nhất phim chính là việc từng ngày chứng kiến người mình yêu thương chết đi vì già và bệnh, còn mình cứ như vậy suốt, đau đớn hơn cái chết, mà mãi lại không chết được.

Đó là một thể xác lành lặn, gia trang giàu có, nhưng tâm hồn thì đầy sẹo vì những tổn thương tinh thần do không còn được bên cạnh người mình yêu quý.

Và như thói quen, một câu nói hay ho của biên kịch dành cho nhân vật – khắc vào trí nhớ của tôi – rằng:

“Anh tin đời này có thần không? Nếu thần thánh có tồn tại thật và khiến tôi bất tử thế này, không phải là một hình phạt sao?

Mà nếu đó là thử thách dành cho tôi, có vẻ thần đã đánh giá bản thân tôi quá cao rồi.”

Tôi thích câu nói đầy trải nghiệm đó. Nó là sự trách móc và xen lẫn biết ơn. Là sự tôn trọng lẫn vào khó hiểu dành cho vũ trụ. Là hiểu biết rằng chính bản thân sự sống của mỗi cá nhân, cũng đều có giới hạn của con người.

Thử thách thường ít bắt nguồn từ chính bản thân ta. Nó bắt nguồn từ ngoại cảnh, từ các mối quan hệ xã hội, từ gia đình mình. Những khó khăn ấy đổ vào ta tựa như thác mỗi ngày, để buộc bản thân ta đem ra sức mạnh tiềm tàng nào đó ẩn sâu trong đầu óc, cơ thể cũng như tâm hồn mình.

Vì mỗi người đến với thế giới này đều có những vai trò, cách sống và ty tỷ những điều riêng biệt để tạo ra sự đa dạng hay ho. Tốt có, xấu có, tích cực nhất có, tiêu cực nhất cũng có.

Nhưng chúng ta đều phải học những bài học khác nhau. Và có những lúc tựa như thi Đại Học, bài vở quá nhiều khiến chúng ta kiệt sức.

Ấy mà khác với kì thi của cả nước, chúng ta biết khi nào đến điểm kết thúc. Còn với bài thi của cuộc đời, chúng ta mãi không bao giờ thấy nó kết thúc. Thứ duy nhất mỗi người có, chính là niềm tin. Lúc trồi lúc sụt, nhưng nó là điều duy nhất ta có thể bấu víu vào để đi qua những ngày vô cùng khó khăn.

Tin rằng mọi thứ có ngày sẽ ổn, có ngày con đường sẽ bằng phẳng và dễ thở hơn. Không sao đâu.

Tôi vài năm trước có làm ở một công ty. Trong tôi đó là công ty đầu tiên mình làm việc, ở nơi tôi gặp rất nhiều điều đập mạnh vào bản thân, những điều mà tôi tối kỵ khi phát triển bản thân từng ngày.

Tôi bị coi thường về năng lực ở thời điểm đó. Sự cố gắng của tôi không ai công nhận, bị nổi cáu vô cớ bất cứ lúc nào. Những điều tôi cố gắng làm, bị chê bai và gạt bỏ vì không hiểu ý sếp. Bị vô cớ đổi thành những vị trí mình không hài lòng.

Do sếp của tôi không được lòng những người khác trong công ty, nên các phòng ban khác cũng không hỗ trợ tôi khi làm việc. Mỗi ngày đến công ty với tôi là một ngày ngộp thở. Đỉnh điểm vấn đề, vì không chịu nổi tính cách của người sếp này. Tôi bắt đầu lớn tiếng và xin nghỉ việc, nhưng may mắn được giữ lại. Sau lúc đó, nhóm của tôi tách ra và tôi ở trong nhóm mới. Tôi có một người sếp mới. Người sếp này cũng không khác gì người cũ, thậm chí còn tệ hơn trong cách làm việc.

Vị trí của tôi cũng quá mờ nhạt, chẳng ai hiểu trong công ty, vị trí ấy để làm gì, lương bổng cũng không cao. Quá nản chí, tôi nghỉ việc thật và đi tìm vị trí mới. Tôi đã từng tin vào lời mọi người nói là ở đâu thì cũng vậy, nên cứ cố gắng tiếp tục. Thế nhưng mà, mãi mọi thứ không suôn sẻ.

Và rồi.

Tôi nhảy việc qua công ty mới. Tại đây, tôi được tôn trọng hơn, lương bổng và vị trí cũng tốt hơn so với mọi người đồng trang lứa.

Tất nhiên là việc cũng nhiều hơn, suốt thời gian đó tôi thật sự được làm việc vì đã có kinh nghiệm. Sếp của tôi lúc đó là người có tài, có đức và luôn rèn luyện bản thân mình để trở thành tốt hơn mỗi ngày. Tôi rất ngưỡng mộ ông.

Đến giờ, tôi vẫn thấy mình may mắn khi được tin tưởng bởi một người như thế. Và ai được làm nhân viên của ông ấy đều cảm thấy như tôi. Người luôn biết cách khơi gợi tiềm năng thật sự trong bản thân mỗi người. Không phải bởi vì tôi được trọng vọng, mà người sếp ấy, cho tôi có niềm tin rằng tôi sẽ luôn có cơ hội được làm việc với người lãnh đạo tốt về mọi thứ.

Nhưng rồi, công việc này cho tôi cơ hội gặp thêm người sếp thứ hai. Mọi thứ tồi tệ lại quay lại và còn kinh khủng hơn ở công ty cũ. Đến lúc ấy, tôi biết mình không còn chịu đựng nổi những điều đã cũ. Ấy như là vô cớ, trịch thượng, không đồng nhất và giận cá chém thớt.

Tôi lại xin nghỉ việc sau khi gói ghém hành trang của mình, và tiếp tục tự hỏi tại sao cuộc đời mình lại đi theo hướng này. Sao công việc văn phòng của người khác cứ ổn định đi lên, hoặc nâng bậc. Còn của mình cứ chìm trong những bất ổn đến từ bên ngoài. Mình đã làm sai nơi nào?

Mình đã cố gắng mọi thứ từ học tập cho đến công việc. Do không thông minh, nên mình cứ chăm chỉ hết ngày này qua ngày khác để có thể nhận lại kết quả tốt từ năng lực của mình. Tại sao mình không thể có mọi thứ ổn định một vài năm thôi?

Sao sóng gió cứ mãi đến với công việc của mình? Mình là người chỉ có thể thật sự hạnh phúc trong học tập và công việc mà thôi, nên mình luôn hỗ trợ mọi người, luôn giúp đỡ họ, luôn làm việc bằng chính năng lực của mình.

Có phải mình thiếu sự nịnh hót, thiếu luồn lách, thiếu cúi đầu, thiếu sự hạ mình trước lãnh đạo, thiếu chiêu trò, sống giả tạo so với suy nghĩ thật của mình.

Nhưng tất cả điều đó chạm vào kim chỉ nam trong việc rèn luyện đạo đức của mình, sao mình có thể thay đổi được?

Ngày ấy tôi bế tắc với mình, với cuộc sống của một người bình thường. Tôi ra đời với quyết tâm giữ tính cách cơ bản của mình, nhưng những điều đó tạo nên những ngọn núi trong việc phát triển công việc của tôi. Tôi quay lại căm ghét chính mình, tôi buồn tôi và dần xa lánh mọi người – kể cả gia đình mình.

Tôi đã nghỉ việc suốt hai năm để suy nghĩ.

Tôi vẫn quyết không thay đổi tính cách cơ bản của mình, nhưng đã không còn tự hào về tôi nữa. Vì nếu thay đổi, tôi mãi mãi sẽ không còn hạnh phúc trong công việc, nhưng chẳng biết mình phải làm gì.

Lúc nghỉ việc tôi cũng gặp hàng đủ thứ chuyện. Mọi thứ không ngừng lại, tôi cứ buồn bã trong lòng và thắc mắc những ngày tiếp theo tôi sẽ ra sao. Tự hỏi lòng, bao giờ mình sẽ được bước tiếp như chính mình ngày trước.

Đến khi nghỉ ngơi đủ và có được năng lượng chút ít , tôi bắt đầu mở trang blog của mình. Viết mọi thứ về cuộc sống của tôi, viết dặn dò cho người đọc hãy cố sống là chính mình, thương lấy mình. Tôi hiểu ngoài kia nhiều người giống tôi, nhưng không có ai đồng cảm và tự họ phải đi tìm những lời khuyên. Nhưng chỉ có lời khuyên về làm giàu.

Không ai viết về nỗi đau của chính mình, thế là bỏ qua ngại ngần, tôi viết lên những nỗi đau của mình ngày trước. Tôi lúc ấy chỉ mong cho ai đọc được dòng viết của tôi, sẽ hiểu rằng bản thân họ đáng quý và đáng trân trọng ra sao. Nhất là những khuyết điểm, không phải những thành công và tiền bạc trong túi. Những sai lầm, nỗi đau về tinh thần mới là đáng quý, nỗi buồn mới là vẻ đẹp trong chiều sâu trong tâm hồn mỗi người. Mới là gốc rễ, là động lực đẩy họ về phía trước, mới là điểm nhấn, là vết chấm phá làm nổi bật cuộc sống của họ suốt những năm tháng ở trên cuộc đời này.

Họ phải tự hào về nó, về thứ gì đang tồn tại trong suy nghĩ của mình và thông cảm với cuộc sống ngoài kia. Hiểu đâu là giới hạn của mình.

Nhờ việc viết ra nỗi lòng bên trong mình, đã khiến cho tâm hồn tôi trở nên được xoa dịu nhiều hơn. Dù bị cuộc sống đẩy vào thử thách, nhưng cuối cùng thứ hiểu tôi vẫn là tôi. Chứ không phải mọi người ngoài kia, không phải đấng trên, không phải từ gia đình tôi. Tôi biết tôi có trách nhiệm hàn gắn để làm mình hạnh phúc.

Tôi chống chọi với dè bỉu ngoài kia để ôm ấp lấy mình, với niềm tin sẽ có ngày tôi hạnh phúc thật sự.

Và hôm nay, tôi đã quay về được với chính mình ngày trước sau một loạt sóng gió 8 năm vừa qua. Tôi có mất rất nhiều mối quan hệ đã cũ, nhưng tôi đã nhận thêm nhiều điều mới.

Tôi có business của mình, tôi quay lại làm việc tại văn phòng với một người sếp tốt và một công việc không tăng ca – thứ tôi hằng mong ước khi làm nhân viên, tôi có thêm nhiều dự án của mình, tôi có một trang blog riêng, tôi hàn gắn với gia đình và yêu thương họ như ngày cũ, tôi quay lại với những sở thích cũ, tôi thích kiếm ra tiền với mục đích của mình, đã gạt bỏ những lời nói của mọi người lên mình nhiều hơn.

Tôi bây giờ tuy bận nhưng đã đi vào guồng của cuộc sống bình thường. Và quan trọng, tôi hạnh phúc được làm mọi thứ theo cách của tôi, không còn ganh tỵ ngó nghiêng so sánh bản thân mình. Tôi không còn căm ghét mọi người, bởi vì tôi yêu thương tôi và yêu thương những người yêu thương tôi. Nên tôi chỉ tập trung vào thế giới của chính mình.

Như đoạn phim tôi nhắc tới đầu bài viết, tôi cũng như nhân vật ấy, tôi hay hỏi đấng trên rằng sao ngài thử thách tôi nhiều vậy. Có thật tôi có tội gì không? Hay ngài tin tôi giỏi hơn thế nên cứ bắt tôi gồng gánh mọi khó khăn. Ngài có hiểu rằng tôi chỉ là con người thôi không?

Tôi đã từng tự hỏi, tôi luôn tin vào cuộc sống, tin đất trời luôn yêu thương tôi. Nhưng sao thử hết cách này cách khác, tôi vẫn không thoát ra khỏi đường hầm tối đen.

Nhưng tới hiện tại, khi có được một số thứ trong tay, tôi thấy giống như tôi đang có được vài phần thưởng. Như kiểu thi đậu đại học ấy.

Việc rèn luyện mọi kỹ năng dù không được nhìn nhận ngày đi làm, tôi áp dụng thành công vào business của mình. Những mối quan hệ và kiến thức ở những công ty cũ hỗ trợ tôi phát triển và làm khách hàng tìm đến, tin tưởng tôi. Vì những gì tôi đã tin rằng sẽ giúp ích cho tôi, đã thực sự giúp ích cho tôi. Giúp tôi giải quyết vấn đề khó khăn nan giải trong công việc.

Những người đồng nghiệp cũ luôn có một vai trò nào đó trong vài chặng đường tôi làm việc và tạo ra những thứ của mình. Trong quá khứ, họ là điểm mờ so với sếp của tôi. Nhưng hiện tại họ là người giúp đỡ tôi gầy dựng công việc của mình. Họ rất nhiệt tình, vì ngày đi làm, tôi luôn là một tôi thật sự, không giả tạo.

Nên khi tôi cần đến họ, họ mở lòng nhẹ nhàng như cơn gió. Đôi khi, họ an ủi bằng những tin nhắn khi tôi gặp khó khăn, hoặc động viên cho công việc của tôi. Họ là những thiên thần trong lòng tôi.

Đó là phần thưởng tôi có, khi đã trải qua khó khăn trong quá khứ. Đến thời điểm thuận lợi, mọi thứ hội tụ lại nâng tôi lên.

Tôi biết ơn về điều đó, rất biết ơn khi tôi có cơ hội để đến với những mối quan hệ như vậy.

Có vẻ, đấng trên đánh giá tôi quá cao. Nên khi tôi mệt nhoài mà vẫn tin tưởng ở đấng trên và lời thề của mình, cứ ráng bầm dập tả tơi, khóc lóc lết về phía trước; họ đã kéo những điều thuận lợi về trả thưởng cho tôi.

Tôi nhớ có một người nổi tiếng rất giàu có, nhưng tuổi thơ đầy cơ cực. Anh ấy nói rằng nếu đổi lại sự giàu có để lấy bình yên ngày trước, anh sẵn lòng đổi hết vì anh cần bình yên.

Tôi cũng vậy đấy, nhưng thầy tôi vẫn hay dạy rằng, mọi thứ trời đất đã sắp đặt hết cho mỗi người rồi, nên tôi phải chấp nhận với sứ mệnh của mình. Dù sao đến giờ này, tôi đã quay lại hạnh phúc và tự hào được về bản thân mình.

Ít ra cho dù bị đánh giá cao, tôi vẫn có thể bình yên.

Cho nên nếu bị đánh giá cao như tôi, hãy cố gắng bước về phía trước, nếu bạn bầm dập mà vẫn sống tốt, các vị thần sẽ mủi lòng thương bạn thôi.

Tin nhé, niềm tin là món quà mà bạn luôn được ban tặng để vượt qua mọi thứ đến với điều bạn muốn.

Thương,

Hans

Leave a comment