
Chắc là ai cũng vậy, không ngoại trừ bất cứ cá nhân nào. Ở một độ tuổi nào đó, ta luôn ngồi lại review bản thân mình từ trong quá khứ đến hiện tại. Những ký ức ùa về, ta cứ thế ôm chúng và hỏi liệu ta đã làm phần nào đúng, phần nào sai.
Khi ấy, sao ta lại hành xử như vậy. Nó có phù hợp với hình ảnh ta tạo dựng không. Trong tương lai, những hành động kiểu như vậy, nó có nên xuất hiện nữa. Ta phải sửa chữa mình thế nào, phần nào nên sửa, phần nào không nên.
Và liệu sửa rồi, có chắc là sửa đúng?
Ở thời điểm những thứ xung quanh rối loạn và bất ổn, cứ đưa một bước chân về phía trước là tưởng tượng ra một loạt những sa hầm sập hố. Vậy mà xung quanh đâu phải bình thường, có đến hàng ngàn lối rẽ. Đố biết đi đường nào đúng đấy cô cậu bé ạ.
Chúng ta phân trần với chính chúng ta. La rầy bản thân. Nghiêm khắc và thúc giục thay đổi. Mỗi quyết định đi tới không còn đơn giản là chọn, vì mỗi lựa chọn có thể cho ra hàng ngàn kết quả song song. Tức là, không phải chỉ có một kết quả.
Giống như việc dùng thuốc điều trị, sẽ có hai tác dụng. Một tác dụng trị căn bệnh hiện hữu, một còn lại, tạo ra những thứ mà sau một thời gian, chúng ta mới phát hiện không như ý muốn.
Ở những độ tuổi, tạm gọi là 25-40 tuổi, chúng ta như những mảng gạch được ép lại giữa hai vòng con lăn với lực ép cực mạnh. Giữa một luồng suy nghĩ mong muốn thành công và một luồng suy nghĩ thận trọng với những điều ở phía trước.
Có những bài báo chỉ trích rằng, nếu bạn không làm bây giờ, sẽ là không bao giờ. Thất bại không bao giờ đáng sợ bằng việc bạn bỏ rơi tương lai của mình.
Tương lai của những nhà báo ấy được vẽ ra hùng vĩ như đỉnh Everest. Như thể tất cả ngọn núi khác không ý nghĩa gì trong cuộc sống.
Lại nói về thầy, thầy luôn nhắc nhở rằng thành công được định nghĩa ở nhiều khái niệm khác nhau. Đâu phải chỉ công việc, mà còn gia đình, con cái ăn học thành tài, được mọi người xung quanh yêu quý, là hoàn thành trọn nghĩa vụ với cha mẹ, là được phát triển trong lĩnh vực mình yêu thích.
Vì xã hội vận hành theo hướng kinh tế tiền tệ. Nên chỉ có mỗi ai nhiều tiền là thành công, dù họ có bệ rạc, tính tình khiến người khác không thoải mái khi ở gần, con cái tránh xa, không dành đủ tình yêu thương cho gia đình. Đó vẫn là thành công.
Khi sống, chúng ta không thể nào hoàn chỉnh. Có chọn đối tượng nào để cố gắng thành công thì sẽ có những thiếu sót khác nhau ở các mặt còn lại.
Giống mỗi lúc viết một bài blog hoàn hảo, khi kiểm lại những ngày khác nhau đều phát hiện có lỗi sai hoặc lủng củng. Có thể sai dấu chấm, dấu phẩy, sai ý, sai chính tả.
Giống như việc thực hiện một hợp đồng mua bán. Một bản hợp đồng ngắn thì 5-6 trang, dài thì vài chục trang. Một người tài giỏi và nhiều kinh nghiệm, sẵn sàng thừa nhận cho dù có kiểm lại hàng ngàn lần vẫn sẽ có những lỗi sai nhỏ nhỏ.

Việc của người làm hợp đồng và kiểm tra, chính là kiểm soát những ý chính đảm bảo tính chính xác cao nhất có thể trước khi đặt bút lên ký.
Mỗi bước bạn đi và chọn bước tiếp, đều có 2 phần kết quả, như ý hoặc không như ý. Thận trọng là tốt, nhưng đừng dậm chân quá lâu. Quan trọng là can đảm, chúng ta của sau này, dù có ngày càng hình dung ra những tình huống xấu. Thậm chí tình huống xấu có thể nhiều hơn phần tốt. Nhưng nên can đảm, hiểu được mình cần gì.
Một miếng gạch, có tốt thì cũng đã từng bị ép rất mạnh mới có độ cứng và bền bỉ theo thời gian. Cho nên để hoàn thiện mình, ta phải chấp nhận có những tình huống xấu để tôi luyện mình.
Có vài câu nói ngớ ngẩn rằng : “Khi gặp quá nhiều sự lừa dối thì cũng đừng hoảng sợ. Không phải mình sẽ thông minh lên, mà là gặp nhiều rồi thì cũng quen thôi.”
Chính là khi gặp quá nhiều điều bất lợi, rồi bạn sẽ quen dần. Một lúc nào đó, bạn thấy nó bình thường, cứ bình thản mà giải quyết, khi lòng ta không sợ, nó không phải là vấn đề nữa. Nó chỉ giống như một cơn gió thoáng qua cuộc sống mình.
Cũng vẫn lời dạy, nếu là những người từng trải sẽ hiểu sự vô thường là gì. Nghĩa là mọi thứ luôn thay đổi, cứ có một điều vừa ý, lập tức sẽ xuất hiện điều không vừa ý. Nên người nào hiểu chuyện, dù đang ở trong những tình huống không vừa ý, thì họ vẫn thoải mái giải quyết, vì đơn giản họ biết rồi sự may mắn sẽ đến nhanh sau đó thôi.
Những kiểu bất lợi này chỉ để tôi luyện mình thôi.
Tuy vậy , có những bất lợi, đôi khi giúp ta phát triển vượt bậc, xóa bỏ bản thân khỏi hình ảnh nhàm chán và cũ kỹ trong quá khứ. Nhưng đôi lúc, vẫn để lại cho bản thân những vết thương lòng. Chiến sĩ nào ra trận chiến mà không đầy vết sẹo chằng chịt.
Một dũng sĩ thiện chiến, bàn tay phải đầy những vết chai, gân xanh phải hiện lên mạnh mẽ trên cánh tay, sẹo trên người đếm kiểu nào cũng không thể hết. Nhưng họ hoàn toàn mạnh mẽ với chiến trận mà họ hiên ngang bước ra, và sẽ giảm bớt sợ hãi.
Tất nhiên, ai cũng có những nỗi sợ. Nhưng ta đối với nó thế nào mà thôi.
Vết thương lòng chính là những thứ như thế đối với một người bình thường. Muốn bớt sợ hãi, trong lòng phải đầy những vết sẹo chằng chịt. Đó gọi là lớn.
Muốn bớt sẹo, chỉ có thể vào lúc già. Vì lúc già, chẳng còn gì để mà mất, không còn những danh dự, những tranh đấu, những nuối tiếc. Lúc già rồi, vì biết thời gian có hạn, ta chỉ có thể ngồi đó cố nhìn ngắm hết những gì có thể ngắm vì sợ ngày mai không còn cơ hội.
Bạn có thể sống theo kiểu già dặn, hoặc sống theo kiểu đấu sĩ, hoặc sống như tu sĩ. Nào cũng được, miễn bạn thích. Mỗi một đường đi đều có những phần thưởng và đáng quý như nhau. Hãy tin mình, hãy thương những quyết định của mình.
Vì một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu, cuộc đời lúc nào cũng đã sắp xếp mọi thứ ở những con đường bạn đi rồi.
Hài lòng hay không, nằm ở bạn.
Thương,
Hans