Lại nói về đợt “hóa trị tinh thần” trong những buổi training, những lúc ấy, tôi thành thật với chị Coach và với chính bản thân mình. Rằng tôi rất sợ người khác ghét mình, rất sợ người khác đánh giá. Nếu được làm những gì mình thích, tôi lại càng sợ, lỡ người khác phê phán gì về bản thân tôi thì sao.

Lại nói về đợt “hóa trị tinh thần” trong những buổi training, những lúc ấy, tôi thành thật với chị Coach và với chính bản thân mình. Rằng tôi rất sợ người khác ghét mình, rất sợ người khác đánh giá. Nếu được làm những gì mình thích, tôi lại càng sợ, lỡ người khác phê phán gì về bản thân tôi thì sao.
Nghe thì nhẹ, nhưng giờ mới biết, nó chính là khối u đã tạo nên cuộc trầm cảm của tôi 4 năm về trước. Vì nó thái quá, nó cực đoan, đã rất nhiều lúc tôi tự hỏi chính mình và vô thức phát ngôn với gia đình hoặc bạn bè, rằng tôi sợ. Tôi có hàng tá hay thậm chí hàng trăm những nỗi sợ ngập ngụa về tương lai ngày mai, về công việc, về mối quan hệ, về chuyện nếu lỡ kết hôn, nếu không kết hôn, nếu có con hoặc không có con.
Tôi biết cuộc sống của tôi thích sẽ như thế nào, và dù nó có khiếm khuyết, tôi mãn nguyện khi có được cuộc sống như thế.
Nhưng do nỗi sợ bủa vây, tôi nhấn chìm cuộc đời trong những hố cát lún, cứ rút chân ra là lại nhấn sâu vào lần nữa. Từ những nỗi sợ này, tôi không thể tiến về phía trước, mất năng lượng để đi tiếp và dễ dàng nổi giận với những ai thắc mắc về tính cách của tôi – nếu tôi lỡ bộc lộ ra những lúc mệt mỏi.
Chị Coach bảo tôi rằng, đã mười mấy năm nay, tôi luôn mặc một chiếc áo quá rộng. Những người khác, nếu những gì họ thể hiện là chiếc áo size S trong khi cơ thể là size XS. Thì với tôi, tôi chọn chiếc áo XXL, trong khi số thực chỉ là size S.
Tôi mang chiếc áo ấy đi khắp nơi, và mệt mỏi vì nó quá rộng, nên cứ phải dè chừng sợ người khác phát hiện. Đến mỗi tối nằm xuống, tôi lại tức giận với bản thân mình.
Vì quá chú trọng về cách người khác đánh giá mình, nên tôi giấu nhẹm con người thật của tôi bên trong. Nó sẽ dễ dàng hơn, nếu tôi ở trong những đoàn thể giống mình, có cơ hội thuận lợi để đạt những điều sẽ làm mình hạnh phúc.
Nhưng có những lúc, cơn sóng thử thách sẽ đến và đập vào người tôi, để tôi rủ bỏ những thứ không vừa vặn ra khỏi bản thân. Và khi rơi rụng hết những thứ to lớn, tôi trơ trọi không biết mình đang làm gì.
Khi ngồi trút hết nỗi lòng với chị, tôi lúc ấy rất an toàn. Tôi chẳng đề phòng chị, cũng chẳng đề phòng đến ngoại cảnh, hay thậm chí cả bản thân mình. Khi rời khỏi cuộc nói chuyện ấy, tôi chẳng có câu hỏi nào xuất hiện rằng mình làm đúng hay sai. Đơn giản vì lúc ấy, tôi là mình, được thật sự kể về cách tôi sống và tôi nghĩ. Không màu mè, không tô vẽ, không cố chất chơi.
Chỉ là một tôi như thế tự phát ra ngoài.
Nhưng nó không chỉ đơn giản là một cuộc tư vấn tâm lý, cuộc đối thoại ấy giúp tôi đi sâu vào tâm hồn mình. Hiểu những gì tôi đang bất công với tôi, vì sao mãi mà tôi chưa tự hào về bản thân mình được nhiều. Khi trao đổi với chị, có nhiều lần tôi rơi nước mắt, có nhiều lần tôi kiềm chế nước mắt của mình.
Vì đó là sự xúc động và hạnh phúc khi tìm ra những tế bào ung thư cứ di căn khắp suy nghĩ của tôi. Nếu mọi người tìm hiểu về bệnh ung thư, chúng không đến từ bên ngoài, chúng nằm bên trong. Là những tế bào bị phát triển sai lệch do sự lựa chọn của mỗi người.
Lâu dần, không được xoa dịu, chúng quay lại phá hủy cơ thể chủ.
Sự bất công của tôi với chính mình là như thế. Lúc nhìn thấy nó, tôi cảm động vì đã không đến với nó sớm hơn.
Rồi một tối hơi mệt với đống công việc lộn xộn, tôi lại lắng nghe những lời dạy của thầy trên video. Trong video ấy, là giờ vấn đáp giữa học viên và thầy. Khi có một anh hỏi thầy rằng :” Thầy ơi, tại sao mỗi lần phát biểu trước đám đông là con rất run thầy ạ? Con đã cố nhiều lần sửa đổi, nhưng mãi không có kết quả.”
Thầy từ tốn đáp :” Đơn giản chỉ bởi vì bạn có quá nhiều nỗi sợ. Nhiều nhất có lẽ là sợ người khác đánh giá. Khi đến một đoàn thể hay đám đông, chúng ta hay lo mọi người không thích mình, nên chúng ta sợ.
Những người mà có nội lực mạnh, thường thì họ sẽ biết cách ứng phó với nhiều tình huống khác nhau. Họ biết cách giải quyết. Ví dụ, khi nhiều người không thích họ, họ sẽ méc thầy chẳng hạn. Hoặc đề nghị có một cuộc ngồi lại và nói rõ những điểm nào mà người khác không thích mình.
Hoặc những người khác mạnh hơn, họ hiểu chuyện đó là vấn đề bình thường. Một người mới khi bước vào một tập thể, đa số người khác không thích là chuyện hiển nhiên. Vì người ta có biết gì về mình đâu mà đòi người ta thích mình.
Việc của mình cứ là phải ứa ra năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh.
Mà nếu đã làm hết sức mà người khác vẫn không thích mình, thì đó không phải là vấn đề của mình, mà là của họ.”
Tôi ngẩn người ra, tại sao tôi lại không hiểu những chuyện ấy. Tôi dám chắc đã nghe video đó hàng chục lần trước đây, nhưng tôi không hiểu. Mỗi lời thầy nói như con dao chém vào lòng mình. Cái cách sống sợ hãi đã bao trùm hết những khoảng thời gian của tôi.
Lúc nào tôi cũng nghĩ vấn đề là nằm ở tôi, tôi làm chưa tốt, tôi làm phiền mọi người. Nhưng cũng chính nó, giết chết tôi.
Lời một người nói nhiều lúc họ còn chẳng nhớ. Nhưng nó thậm chí đi theo tôi suốt hàng mấy năm trời. Tôi hay nhủ lòng, tôi kệ họ. Nhưng không kệ được, tôi cứ bỏ ra hàng tấn năng lượng chỉ để chứng minh lời họ nói là sai.
Cho đến khi, tôi chẳng còn đủ năng lượng để hưởng thụ cuộc sống của mình.
Nếu ở bài trước, tôi dặn bạn rằng, đừng quá chú trọng lời người khác nói, thì ở đây, tôi nhờ lời dạy của thầy nói với bạn rằng. Hãy tập gạt bớt những lời nói khen chê của mọi người xung quanh, tập quên thật nhanh những tiếng nói mà đó không phải là cuộc sống của mình.
Tôi biết đâu đó trong mỗi người, đều có những hình dung về cuộc sống mà mình sẽ hạnh phúc. Nên hãy giữ nó làm kim chỉ nam trên đường chúng ta đi. Cứ chấp nhận mình thiếu sót trước đã.
Nếu có ngày nào đó, vô tình điều bạn làm trùng lặp với lời họ nói, hãy tự biết rằng đó là do bạn muốn làm, tới thời điểm bạn phải làm, do bạn thích vậy. Không phải do lời họ nói, họ có nói thì cũng đâu phải 7 tỷ người này có một mình họ có ý tưởng đó.
Chỉ là ở hiện tại, không phù hợp với mình thì không làm và thực hiện hoặc thay đổi. Thế thôi.
Tôi rất thích văn hóa Mỹ, không phải do họ giàu, mà họ luôn chấp nhận mình thiếu sót. Họ thích những hình ảnh không hoàn hảo, họ tôn lên những nét không hoàn hảo của nhiều người. Với họ, không hoàn hảo là bức tranh đặc sắc mà con người có được. Tự hào về sự không hoàn hảo khiến cuộc sống của họ trở nên hoàn mỹ, và trở thành một chiếc khiên chắn chống lại những ai đánh giá họ ngoài kia
Tôi nói thật, rất ghét những câu nói kiểu như “Ừ, giỏi cái này thiệt, nhưng cái kia không biết làm.”
Nó đã hủy hoại tinh thần của tôi một thời gian dài mà tôi không biết
Vậy nên, cứ sống cuộc sống của mình. Nếu chưa có thành tựu gì làm mình hài lòng, hãy viết xuống những điểm mình nghĩ mình thiếu sót. Rồi tự hào về nó, vì nó làm nên con người mình ngày hôm nay, vì nó phát triển bản thân mình theo hướng mà mình chọn.
Đừng để sự đánh giá bên ngoài tạo nên một bạn vô hồn. Hãy để những sự khiếm khuyết tạo nên một con người mà bạn muốn.
Thương,
Hans