Tăng giá trị bản thân trong lòng mình

 Tôi chọn “quyền tách khỏi đám đông” – một quyển sách của nữ tác giả Hàn Quốc để muốn tìm sự đồng cảm nào đó của một nữ nhà văn ở đất nước Đại Hàn Dân Quốc xa xôi. Đọc cái tên nghe nhẹ bâng nhưng trong quyển sách ấy nặng nề lắm. Mà cũng phải thôi, chọn một quyền con người mà xã hội thời nay còn không định hình thì làm sao mà nhẹ nhàng.

Để chọn những quyền khó nhằn và tìm giá trị bản thân, tự nó không thể nhẹ nhàng như đọc sách của thầy Thích Nhất Hạnh được. Sách của thầy chỉ dành cho những giờ phút lắng lòng và trước khi đi vào một giấc ngủ không mộng mị.

Trước khi bước ra ánh sáng, ta phải bước qua những con dường tối mịt mờ. Nếu ta không tự chọn, đời sẽ buộc dẫn ta đi vào đường tối một lần. Nên nếu can đảm, ta hãy tự chọn vì đó là tự nguyện, ý chí cũng dễ đồng hành với ta hơn.

Tôi từ lâu cứ đi và thử sai cho cuộc đời mình. Để làm gì à? Để cải thiện bản thân tôi trong tôi tốt hơn. Nó cũng có thú vị lắm vì niềm vui bằng cách nào đó sẽ đến trong những chặng đường này. Sống mà! Đâu thể lúc nào không vui. Nhưng cũng không ít lần có những cảm xúc đối nghịch khác vì cái tôi sĩ diện còn lớn – cứ mỗi ngày phải thuần phục thêm.

Những người hay bị gia đình áp đặt mọi thứ, lâu dần thường mất tự chủ và thấy ngột ngạt. Một bộ phận những người được hưởng đặc ân này nhìn vào những người độc lập và lúc nào cũng đặt ra nhiều câu giá như. Thật ra, những người độc lập trong cuộc sống giống như những học sinh làm bài kiểm tra mà không có thầy cô hướng dẫn vậy. Không có ai đặt ra một barem để đạt điểm 10 là thế nào, barem này đều phải tự thân nghĩ ra, đôi khi nó tiến đến vô cực và biến mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Như tôi đây, hay phải chịu cái nhìn dò xét, đôi khi là mừng thầm, nếu tôi chông chênh trong những thời đoạn không thuận lợi. Tôi hay phải vượt qua cảm giác rằng mình nhỏ bé quá – cứ cố sức bơi mãi mà không thấy một hòn đảo nào để mà dạt vào. Nhưng nhiều lúc, nếu không có vài người bản tính hẹp hòi xung quanh, tôi chắc sẽ không biết mình phải tự lái cuộc đời mình đáp đất những lúc nào. Làm người độc lập khó rất khó và mình luôn tự phải làm giáo viên cho bản thân. 

Vì những câu chuyện tôi chia sẻ ra cho vài người mình tin tưởng, chỉ để làm lòng mình nhẹ bớt mà gồng gánh thứ mình kiên trì đi theo.

Làm người độc lập giống như tập làm văn vậy. Chẳng có một cơ sở nào để chấm điểm, nó chỉ đạt được điểm cao khi cô dạy văn đồng cảm với ý tưởng được viết ra. Tất nhiên một bài văn sẽ có ba phần cơ bản, nhưng càng đạt điểm cao, bạn phải tạo được sự tương thích với người đọc.

Khi tự mình phát triển bản thân, bạn sẽ được chấm điểm bởi những người xung quanh – người đồng cảm sẽ cho bạn điểm cao, người không hiểu sẽ chấm bạn điểm thấp, người ghét bạn sẽ mặc nhiên không đọc và tự động cho bạn điểm 0 – không cần giải thích thêm.

Độc lập thì không được gì cả, ngoài việc tự do trong tâm trí và hay đi lang thang vô định. Bạn lệ thuộc thì có thể biết mình đi lạc, nhưng độc lập bạn sẽ không đi lạc vì đơn giản, bạn không có đích đến. Bạn có thích được đi trên đường bằng phẳng có ngôi nhà phía cuối con đường, hay tự đi mà không biết sẽ ngừng ở đâu.

Từ những ngày ra trường, tôi đã giảm bớt nhận xét về cuộc sống của bất kì ai. Đơn giản, vì tôi thấy cuộc đời nào cũng có ý nghĩa, an phận hay không an phận, đều đôi khi tự lòng mình lén đứng núi này trông  sang núi nọ và làm bản thân mình chơi vơi. Tôi chỉ đi tìm những giá trị để bản thân mình được yên lòng. Đi tìm khác với tranh đấu vì tôi chỉ đi có một mình trên chặng đường trong lòng mình.

Còn trẻ mà, tôi còn nhiều thứ phải đi tìm. Tôi nghĩ vậy. Khác với những người trẻ thích hướng về tương lai, họ vạch ra những đích đến cao vời vợi về vật chất, tôi hay đứng ở hiện tại và trông về quá khứ, mường tượng ra hôm nay là quá khứ của ngày mai. Thầm nghĩ, lỡ ngày mai mình hối tiếc vì hôm nay mình không làm được những điều này.

Tôi chỉ sợ một ít nếu ngày mai qua đời lúc còn trẻ, sợ một xíu nếu mai hết tiền thì sao, sợ nhỏ nhoi nếu không có công danh sự nghiệp rạng ngời để xã hội tung hê. Nên tôi hay trốn tránh khỏi những cuộc đối thoại về gia đình cùng chồng giàu con giỏi, về nhà lầu xe hơi, về chức vụ cao ngất ngưởng – tiền tỉ và hàng chục khối bất động sản khổng lồ. Tôi không biết phải trả lời ra sao trong những cuộc đối thoại ấy.

Nỗi sợ lớn nhất trong tôi là sợ mình có lỗi với bản thân trong quá khứ. Sợ rất nhiều nếu ngày mai nhìn lại, tôi hối tiếc vì đã không làm những điều bản thân thuộc về. Hối tiếc nếu đi theo đường mòn xã hội áp đặt, tôi trở thành thây ma và bị mất đi tự do trong tâm trí.

Bạn tưởng quyết định chọn bước xuống một trạm dừng đồng không mông quạnh trong khi mọi người đi xuống bãi biển đông nghịt người dễ lắm đúng không? Không hề. Nó khó vô cùng, mỗi ngày đều phải tự trấn an bản thân mình vượt qua hàng tá nỗi sợ ít ít nhỏ nhỏ đó.

Chỉ khi lắng lòng nghe thiên nhiên xung quanh rì rào, tiếng chinh chích trên cành cây, tiếng rét rét của vài con dế nhỏ thì nỗi sợ mới trốn đi đâu đó, để tôi nhắm mắt tận hưởng sự tự do trong lòng mình. Nó cũng trốn đi khi tôi ngồi viết trong lòng quán trà quen với thứ âm nhạc thị trường hỗn tạp mà dễ chịu.

Cái giá tôi phải trả cho sự tự do và không nhàm chán là không có gì thuộc về vật chất đồng hành vững vàng cùng mình và sự cô độc. Khi quá cô độc rồi, còn có gì là nhàm chán nữa chứ. Nhàm chán sẽ được thay thế bằng những loại cảm xúc khác. Chí ít, tôi còn biết mình làm gì và đi thế nào dù không thấy đích đến. Chẳng có con đường nào bằng phẳng cả, nó chỉ bằng phẳng khi bạn không muốn đi nữa và ngồi xuống thôi.

Cách tôi tăng giá trị của tôi trong lòng tôi là tôi không muốn hối tiếc với tôi hôm qua. Từng lời tôi nói, từng công việc tôi chọn làm mỗi ngày, từng phản ứng của mình với mọi người và mọi thứ lúc nào cũng phải cẩn trọng và dứt khoát. Người ngoài cuộc đời tôi hay không muốn hiểu tôi sẽ nhìn tôi và khó hiểu hay thậm chí dè bỉu, nhưng tôi quan tâm để làm gì.

Tôi ngày hôm qua, hôm nay sẽ biết. Nhưng họ ngày hôm qua, chính họ còn không biết sao tôi phải biết. Tôi cứ sống thôi, cứ trấn an mình, cứ viết, cứ chọn và rèn luyện mình trong khó khăn. Vì đơn giản, tôi thích như vậy. Thích khó, khó để biết xem năng lực mình tới đâu. Thích cười khi mai nhìn lại, không hiểu cái gì khiến mình can đảm vậy.

Biết mình can đảm là được rồi. Còn người khác có khen có chê, cũng có sao.

Thương,

Hans

Leave a comment