
Càng lớn, nếu không lệ thuộc quá nhiều vật chất, mỗi người luôn mong muốn tìm hiểu sâu vào bên trong tâm hồn mình. Muốn được hiểu tại sao mình lại hành xử, buông ra lời nói hoặc các quyết định trong mỗi tình huống sống. Chúng ta luôn cố gắng nhìn lại lỗi của mình trong quá khứ để tìm cách cải thiện hoặc tránh mắc một lỗi tương tự.
Đó gọi là trưởng thành.
Những con người bước qua cuộc đời mình đều là các thành tố khiến chúng ta nhận ra chính bản thân, giúp chính mình chọn đi theo những điều tốt đẹp hoặc những chuyện tiêu cực. Để khi lắng lòng lại, ta hiểu được cách để cải thiện mình thành một phiên bản tốt hơn, mới mẻ hơn và khiến mình hài lòng hơn.
Có một căn bệnh mà tới lúc mắc vào rồi không biết tìm thuốc chữa ở đâu, đó là suy nghĩ và tưởng tượng miệt mài. Nó thường dẫn đến nhiều căn bệnh liên quan như trầm cảm nhẹ, trầm cảm, tâm bệnh, buồn rầu và cáu giận vô cớ. Bác sĩ có thể khuyên rất nhiều lời nhưng ta bỏ mặc và không muốn nghe, để suy nghĩ làm khuôn mặt ta nhăn nhó, khó chịu. Ngày một tăng lên nhiều thêm.
Vậy làm sao để điều khiển suy nghĩ – hay còn gọi là tâm trí?
Tôn giáo và ngành tâm lý học (tâm lý học xã hội và sức khỏe tâm lý) đã gửi những kiến thức miễn phí và tuyệt vời để giúp tôi dần nhận ra, rồi dùng ý chí khám phá chính bản thân mình.
Vào thời điểm, tôi để suy nghĩ xô mình ngã gục và nằm bẹp dí giữa chộn rộn thời gian đến nỗi trầm cảm rớt vào giai đoạn nặng nề. Thể chất cùng giấc ngủ là hai điều chứng kiến tôi trầm cảm, kèm theo đó, năng lượng tôi mang dường như trả về 0. Tôi tự cảm nhận được mình không còn lạc quan, tự tin và xông xáo như cách đó một năm mà không hề nhận ra suy nghĩ chính là thủ phạm.
Nó khiến tôi kiệt sức, do dự và co rúm mình lại giữa mọi người xung quanh. Tôi thích trốn trong những phòng tối như toilet công ty, phòng ngủ của mình. Cố gắng hoàn thành mọi trách nhiệm dù lòng không muốn. Yêu sự ngủ để mong trong giấc mơ mọi thứ có thể tốt hơn. Tránh việc giao tiếp với mọi người kể cả gia đình. Mọi nơi đều tỏ ra mình đang rất ổn nhưng trong lòng thì vỡ vụn. Khóc rất nhiều nhưng không thể giải tỏa cảm xúc, không còn niềm tin vào bất kì điều gì để kéo mình trở lại trạng thái bình thường.
Ngay lúc đó, tôi tin nhiều người như tôi cũng không biết bình thường là thế nào. Giờ tôi mới tự tin chẩn đoán bản thân mình rơi vào trầm cảm. Nguyên nhân: do mất định hướng bản thân.
Có ngày tôi định chấm dứt mọi thứ (xin lỗi nếu điều này làm mọi người tổn thương nếu đọc tới). Nhưng trực giác kêu gọi tôi phải cầu cứu, tôi sẽ không chấp nhận kết thúc nếu không cố gắng thêm một chút nữa. Suy nghĩ tự kiêu duy nhất trong đầu đã cứu lấy tôi là tôi sẽ không can tâm làm một con ma, ngồi nhìn mọi người dở hơn tôi ngày trước được hạnh phúc.
Nếu bạn đang ở trong giai đoạn này, nghe lời tôi, đừng bao giờ chấp nhận mình làm một con ma đi quan sát cuộc đời người khác.
Linh hồn của tôi phải ở trong thân xác tôi cho đến khi cuộc đời buộc tôi rời đi, tôi không phép mình tự làm hại mình.
Nhờ giúp đỡ của một người em, tôi đi tìm bác sĩ và nhận thuốc để giữ bản thân mình bình tĩnh. Không có phương hướng lâu dài thì tôi đặt bản thân mình vào các phương hướng ngắn hạn. Chữa hết bệnh là ưu tiên số một khi ấy, tôi phải làm cho mình trở về trạng thái vui vẻ và lạc quan như ngày trước.
Tôi không còn suy nghĩ mông lung về tương lai và quay về tìm hiểu khi nào trạng thái tinh thần của mình bức bối nhất. Sau vài tuần tôi biết đó là lúc mình nóng giận vô cớ về bất cứ điều gì.
Rồi một tối, thanh tìm kiếm youtube của tôi không phải nằm ở những việc khởi nghiệp, mà là việc giảm bớt tức giận trong lòng mình. Tôi tìm tới Thiền và Phật giáo để suy nghĩ của mình vạch ra ranh giới giữa tức giận và các cảm xúc khác. Không tìm tới tôn giáo để mong cầu mọi thứ mà để giữ suy nghĩ của mình được ở trong những khu vực cho phép.
Có những chiều cuối tuần, tránh xa khỏi chốn văn phòng tiêu cực, tôi đi vào nhà thờ Thiên chúa giáo như một người ngoại đạo. Ngồi nghe những bài giảng và cảm nhận năng lượng lành của giáo dân giúp mình nhẹ nhõm. Thấy không khí nơi đó cũng khác, tôi dần kéo được tâm trí của mình về qua thiền tập và tôn giáo.
Tôi nghỉ việc sau hai năm phát hiện trầm – tôi đã nói về điều này rất nhiều lần như một niềm tự hào của mình. Dù suy nghĩ đã giảm bớt, nhưng tôi cảm nhận được nó vẫn còn có thể trồi lên bất cứ lúc nào. Tôi về tắm mình trong thiên nhiên, ra làm vườn, phơi nắng, hóng gió và đứng giữa những cơn mưa lạnh. Năng lượng ấy kéo tôi về dần trong thực tại.
Và lần ngông cuồng nhất tôi từng làm để thử giải tỏa hết mọi thứ âm ỉ của trầm cảm, chính là thả con quái vật xung quanh ra với mọi mối quan hệ xung quanh, nhất là gia đình. Tôi không cho phép mình giấu và là một người tốt nữa, tôi trở nên xấu tính – hay la lối – dễ giận dữ có chủ ý.
Thời điểm đó, ba mẹ là người chịu đựng tôi nhiều nhất kèm theo một vài người bạn bên cạnh với tôi. Tôi đen tối, mệt mỏi và lục hết mọi quá khứ làm tôi không hài lòng thể hiện cho cả thế giới – bao gồm cả mạng xã hội. Tôi keo kiệt, bủn xỉn, ích kỷ, hay chê bai và nói xấu để khiến mọi người ghét tôi cả năm hơn. Không có công việc, không có định hướng tương lai, xấu tính và ích kỷ.
Tôi khi ấy, thử xem xét nếu mình sống theo kiểu ấy có thoải mái không.
Món quà tôi nhận được sau quá trình thả con quái vật ra, là một số mối quan hệ thực sự quan tâm tôi quay về cả bạn bè và người thân. Họ hiểu tôi có vấn đề trong suy nghĩ, họ cố tìm cách kết nối với tôi. Lúc ấy, tôi biết họ mong tôi quay trở về con người tích cực.
Và sau khi đã làm tới bước gần cuối này, vào một ngày, tôi cảm thấy đủ vì con người tôi không thuộc về nơi đó. Tôi tìm cách tha thứ cho mọi điều bất ý mình gặp phải, sống biết ơn thật sự với mọi thứ tôi đang nhận được hằng ngày. Và học thông cảm với những ai làm tổn thương tôi, đặc biệt là người thân ruột thịt.
Hằng ngày, mỗi ngày liên hệ với những câu chuyện họ kể, tôi thấy hình bóng mình đâu đó. Tôi biết rằng từ lúc nhỏ tôi chịu ảnh hưởng rất nhiều. Cách tôi sống, tôi làm việc và hành xử đều y hệt ba mẹ mình – thứ mà trước đó tôi luôn cố tách ra để độc lập hơn. Tôi đi tìm bản thân trong những câu chuyện của nội và họ hàng hai bên. Tôi nhận xét về nó giống như đang nhận xét về bản thân mình.
Cách tôi chọn người mình yêu cũng giống hệt như hình ảnh của ba mình. Người nào tôi càng yêu nhiều hơn lại giống ba tôi nhiều hơn. Nó giúp tôi có cảm giác an toàn – hệt như câu chuyện tôi nghe những người đàn ông đều chọn vợ giống hệt mẹ mình.
Cách tôi sống và nghĩ cũng giống như cách của mẹ mình. Càng lớn tôi lại càng chịu nhiều ảnh hưởng của mẹ trong cách đối nhân xử thế và suy nghĩ. Trầm cảm cũng là chịu từ ảnh hưởng tâm lý giống mẹ. Tôi biết rằng mình phải nắm bắt được tính cách của mình bởi những gì xung quanh để ngày càng mạnh mẽ hơn trước.
Vì khi còn trẻ, ta sẽ được tôi luyện qua rất nhiều chuyện giống như cách một đứa trẻ tập đi lúc lên ba. Cứ đứng lên rồi ngã, rồi lại đứng lên thì xương chân mới ngày càng cứng cáp. Việc ta trải qua những vấp ngã trong suy nghĩ của mình chỉ là đang mỗi ngày tạo nên một khung xương cứng cáp sâu bên trong não của mình. Để có một nhân cách tốt, một tâm hồn vững để vượt qua mọi cơn bão mà tiến về phía bến bờ dù vẫn còn chưa thấy dạng.
Thương,
Hans
