Đừng mời thêm sự đồng điệu từ linh hồn hữu hạn

Thế giới bên ngoài khi đi vào bên trong mỗi người luôn qua một lăng kính nhỏ, ấy chính là những giấc mơ. Mơ về một cuộc sống ở quãng thời gian dài tiếp theo mình sẽ trở thành ai, sẽ hưởng thụ cuộc sống ấy thế nào, và ra sao.

Đứng trên một đỉnh cao, hay du ngoạn khắp những vùng đồng bằng xa tít tắp, hoặc ở lại trước sự trầm trồ hàng ngàn người trong những tòa cao ốc sang trọng. Đôi khi lại đứng giữa một tòa lâu đài xa hoa, nguy nga, lộng lẫy.

Chúng ta hiểu được những giấc mơ của chính mình, biết rõ hình hài của thế giới ấy. Có đôi lần một mình ngồi lên chiếc du thuyền trên cạn, vượt qua khắp ngõ lối của các khu rừng già cỗi, phóng tầm mắt lên trên các tàn cây, ta cảm nhận được cả thế giới đang nằm ở đây. Gọn gàng trong một chút cảm xúc của sự chinh phục giấc mơ lòng mình.

Đã rất nhiều lần, ta hiểu được với cơ thể bé bỏng này có thể làm được mọi thứ mình muốn, cả tiền tài, sự nghiệp, giúp đỡ mọi người. Nhưng với lí trí non nớt, những tiếng xì xầm rì rào từ bốn phía vang vang xuyên qua trong gió, bảo rằng ta phải đi cùng một người nữa. Không thể nào đứng một mình, mọi nguy hiểm sẽ bủa vây, mọi con thú săn mồi sẽ chộp lấy ta, những chiếc bẫy đang hằng ngày rình rập, chúng ta sẽ đổ sụp và có một cái chết đầy oan nghiệt.

Họ bảo rằng giấc mơ ấy chỉ hoàn hảo khi có thêm người. Và rồi, nỗi sợ hãi rít lên chiếm lĩnh ngoạn mục và đầy ắp, ta mơ hồ buông tay giấc mơ mình đã nắm lấy. 

Bước một bước, đuổi theo mục tiêu mới, vượt lên nỗi sợ sự cô độc. Vì họ nói thế ấy, họ đã bảo thế đấy.

Vài năm sau, ta bước đến một thảo nguyên lộng lẫy với thật nhiều ánh sáng, cỏ thơm và hàng vạn loài bướm bay khắp nơi. Những cánh bướm hoàng đế lộng lẫy ấy hóa thân thành mọi linh hồn tươi xinh giống ta. Họ hòa điệu và nhảy múa, ta đi cùng họ và họ cũng đi cùng ta vào trong những đồi cỏ xinh đẹp, ngắm những áng mây bay dưới trời xanh, cảm nhận những luồng không khí nhẹ nhẹ mơn man vào tâm hồn.

Khi đêm đến, cả hai cùng rong rủi khắp những lối đi bí mật trong khu vườn nhỏ, nhảy múa trên mọi tảng đá to tròn bên mép núi, lắng nghe những vũ khúc digan từ đốm lửa xa xa vọng về, ngắm nhìn các thiếu nữ trong chiếc váy của vải dệt đang bay lượn khắp nơi đủ màu. Ta khuỵu chân cùng mời linh hồn song hành đó nhảy múa cùng mình, dáng vẻ vụng về, ngượng ngùng lại tràn đầy hạnh phúc khi họ được hòa điệu trong những điều mới mẻ. Linh hồn đó dần dần không còn là linh hồn nữa, họ dần thoát xác trở thành một con người đích thực như chúng ta.

Trong phút chốc, ta cảm nhận được hơi ấm từ họ và ta thấy đâu đó nơi này, sự cô đơn đã được bỏ lại khu rừng rậm xưa cũ. 

II – NƠI NÀO RỰC RỠ, NƠI ĐÓ HỮU HẠN

Nhưng cuộc phiêu lưu nào cũng có cái giá của nó nếu thiếu đi kiến thức. Vì bỏ lại những lời dặn dò của thần rừng rằng

“Con sinh ra trong khu rừng này, dù có tăm tối và ít ánh sáng nhưng con thuộc về những linh hồn bất tử. Vì nỗi sợ sự cô đơn trong con quá lớn, con đã không còn sống được trong chính giấc mơ này, nay ta cho phép con đi tìm linh hồn đồng điệu cho mình. Có thể nó nằm ở thảo nguyên ngoài kia, nhưng nhớ rằng, nơi nào càng nhiều sự rực rỡ thì nơi đó, linh hồn sẽ hữu hạn. Chúng sẽ mau chết đi và có thể rồi con sẽ hiểu mình cần gì.”

Vài năm sau đắm chìm với sự đồng hành, bạn dường như mất đi phương hướng với sự lạnh lùng ở dáng dấp con người đứng nơi kia. Ánh mắt họ mơ hồ không còn hướng về mặt trời, hay tĩnh lặng cảm nhận chuyển động nhẹ nhàng của bụi cỏ dại ở góc đá nhỏ. Điên cuồng lay chuyển và bung ra hết mọi năng lượng mình có, ấy vậy mà, bạn không còn cảm nhận được linh hồn cũ trong thể xác kia. Nó như một bức tượng biết đi cứ đồng hành cùng bạn như một thói quen.

Bạn đi hỏi vài chú ve bò trên gốc cây chết khô, tìm dấu vết ở những con suối, dò la mấy nụ hoa bung nở sắp tàn. Không ai cho bạn câu trả lời chính xác. Đôi lúc, nhớ về khu rừng cũ đã từng bao bọc bạn bấy lâu nhưng chẳng có cách nào để quay về. Bạn chơi vơi, không biết tìm sự xưa cũ nơi nào nữa.

Bạn cảm giác sự kết thúc đã gần như hiển hiện trước mắt, nhưng phải làm gì tiếp theo đây?

Có một đêm, hôm ấy, bạn đang gần như ngủ thật say bỏ mặc mọi sự tiếp diễn. Thì bỗng… nghe tiếng răng rắc vang lên ngày càng lớn. Bật mở mắt và giật mình, bạn nhìn thấy hình hài con người kia đang dần vỡ. Vết nứt xuất hiện ngày càng lớn, hoảng hốt, bạn hàn gắn bằng mọi chất kết dính có được nhưng không. Nó ngày càng toác ra và các mảnh vở bắt đầu bể vụn như ai đó đập nát từ bên trong.

Và rồi nó bể nát, nó biến mất. Lần đầu tiên, từ ngày vượt ra khỏi chốn cũ, bạn cảm nhận thật sự nỗi cô độc ùa về. Cũng lần đầu tiên, bạn quỵ ngã và trống rỗng, mọi lý tưởng cũ nay đã hoàn toàn mất dạng. Nhìn quanh, bạn chẳng còn thấy ai bên mình. Nơi ngọn đồi có hai linh hồn cười đùa cùng nhau, nơi thảm cỏ xanh rì nằm xuống nhìn thấy được toàn một bầu trời xanh, nơi cưỡi lên những chú côn trùng to bự chạy quanh khắp đồi cát mơ mộng.

Cứ thế bạn đi khắp nơi, vừa gào khóc như một đứa trẻ và tìm hỏi những linh hồn khác đang nhìn bạn đầy ái ngại đáng thương.

“Linh hồn song hành cùng tôi những ngày tháng trước đã đi đâu?”

Hết ngày này tới ngày khác, sự lê thê và rũ rượi vật ngã bạn và hình bóng của ký ức ùa về vùi dập bạn. Bạn mất hết phương hướng và hy vọng thì có một ngày, tiềm thức bỗng vọng về câu nói cũ.

“Càng nhiều sự rực rỡ, thì linh hồn nơi ấy càng hữu hạn.”

Hình ảnh về khu rừng nơi những năm bạn dưỡng ấm giấc mơ cũ ùa về. Giật mình thảng thốt, bạn không hiểu đã làm gì với giấc mơ của mình. Hôm nay, những lời thì thầm ấy đã không còn, nhưng mình đã rũ rượi và vật vã về nỗi sợ sự cô đơn – thứ đáng lẽ ra đã không tồn tại nếu mình lớn hơn thêm một chút.

Lần này bạn lại khóc, bạn không biết đường để đi về khu rừng cũ nữa, linh hồn đồng điệu kia dắt bạn đi quá xa khỏi chốn cũ, sự ích kỷ muốn bạn lệ thuộc vào thứ gì đó hữu hạn nên đã xóa đi tất cả mọi thứ. Giờ giấc mơ trong tiềm thức hiện về, bạn lại chẳng còn lối để đi.

Tại sao bạn lại mời một linh hồn hữu hạn vào sự bất tử của giấc mơ mình?

Tại sao bạn lại sợ nỗi cô độc, thứ trước đó đã tạo yên bình và làm cho bạn đạt được mọi thứ mình muốn đầy chắc chắn?

Đó là sự cô độc hay sự độc lập?

Đó là nỗi cô đơn hay mạnh mẽ?

Những tiếng thì thầm đó để làm gì khi nó điều khiến bạn về một giấc mơ hữu hạn không có thực, mà thay vì không cần lắng nghe, bạn đã có thể đạt được những niềm vui bất tử?

Vậy liệu có cần thiết để mời một ai khác không quen biết vào thế giới của bạn và xóa đi khu rừng mộng mơ cũ nữa không?

Bạn đang khóc, vậy bạn đang khóc vì điều gì?

Vì một tâm hồn đã từng không là gì của bạn, hay đang khóc vì mình đang không thể tìm lại chính mình?

Thương,

Hans

Leave a comment