Đi du lịch, cho dù có lạc đường vẫn là đi du lịch

Chúng ta thích những bộ phim qua cuộc sống của mình. Có phim người khác chán muốn chết nhưng ta vẫn thấy hay, đơn giản vì đôi mắt chúng ta có những lăng kính được đổ ra từ khuôn của những trải nghiệm. Tôi vừa mới xem, bộ phim mẹ tôi nói rằng nó chán muốn chết. Nhưng tôi xem hết bộ trong vài ngày.

Vì nó giống cuộc sống tôi hiện tại và tôi tò mò muốn biết tương lai của những nhân vật trong phim sẽ như thế nào. Phim về ba cô gái tuổi 30, người có con ly dị chồng, người nghề nghiệp không ổn định vừa thất tình, người thành công có tình yêu và tiền bạc nhưng cuối cùng người yêu lại ung thư chết, nhân vật phụ là một anh chàng ca sĩ nổi tiếng nhưng đã công khai tình yêu đồng tính.

Họ chơi thân với nhau và do có một người đau lòng đến tự tử vì người yêu mất, họ tụ lại sống cùng nhau. Phim không có gì drama cả, chỉ những rắc rối và nhịp điệu sống bình thường. Nhưng tôi thích những câu thoại hay ho của biên kịch và nhạc phim phù hợp với phân khúc.

Họ sống không có trật tự, không nguyên tắc đám đông, bị chê cười, bị phê phán nhưng luôn cố gắng cùng nhau sống đầy hy vọng giữa xã hội Châu Á.

Nơi đó, họ nói về kinh doanh thế này

“Đi du lịch, cho dù có lạc đường thì vẫn là đi du lịch. Nhưng trong kinh doanh, một khi lạc đường là vỡ nợ.”

Những câu thoại lạ lẫm chắc chỉ có phim này tôi mới được nghe, như thói quen, mỗi tập phim, tôi lại tìm ra thêm vài câu thoại mới. Ngày xưa đi học, chúng ta hay viết vào lưu bút nhau những thứ mình yêu thích, thời ấy thứ mình thích rất nhiều và thay đổi theo thời đoạn. Càng lớn tôi chẳng lần đâu ra thứ mình thích ngoài những bộ phim và âm nhạc.

Phim có tập, có một cậu thư sinh sống cùng bạn gái, họ cãi nhau rất nhiều nhưng không biết có nên đưa ra quyết định chia tay. Cô gái ấy thường xuyên uống rượu, về khuya, nghề nghiệp không ổn định, luôn than phiền về cuộc sống của mình và nhắn tin với người đàn ông khác. Trong ngày duy nhất cậu kia uống rượu cùng trưởng phòng mình vào những tập cuối, rồi trút ra hết nỗi lòng, cậu đã kể về một câu chuyện. Câu chuyện về hai con nhím.

“Hai con nhím đi vòng quanh mê cung phức tạp. Chúng liên tục đâm vào nhau, và hậu quả là cả hai chảy máu rất nhiều. Đến thời điểm chúng không thể chịu được nữa và đốt cái mê cung đó, rồi chúng chạy đi.

Khoảng không gian chúng chia sẻ đã mất.

Và tôi mở mắt ra, không biết mình đang ở đâu.”

Câu chuyện này khiến tôi ngơ người chẳng hiểu mình đang ở đâu, tôi luôn gặp những chú nhím còn lại và cảm thấy nhím nên ở một mình. Rồi câu nói của cô trưởng phòng xuất hiện.

“Để tôi nói cho anh biết, anh đang ở đâu.

Là nơi mà chú nhím bình thường nên sống. Ở nơi đó, chú nhím sẽ từ từ gặp một cô nhím khác. Sẽ không có chuyện gặp một con mèo. Anh sẽ sớm tìm được cách để không bị đâm hoặc là bị thương.”

Rồi cả hai cùng im lặng. Cuộc sống của bạn càng lớn sẽ trải qua những nhịp sống bình thường và yên lặng như vậy. Đôi lúc, nó sẽ rất giống phim kịch tính khi đủ thứ chuyện ập tới. Người này đâm sau lưng bạn vì họ ghét bạn không lí do. Người khác đá đít và lợi dụng bạn vì bản chất họ như thế. Người nọ chê bai bạn vì cuộc sống họ thích nhận xét để cuộc đời trong mắt họ trở nên hoàn hảo hơn. Bạn chẳng làm gì sai nhưng người khác thích sống sai và trật nhịp với bạn.

Nếu có sai, chỉ là chọn sai người để ở cùng. Mà cuộc sống chọn đúng người để thân quen cũng giống như làm việc văn phòng mà tìm được chủ tốt sếp tốt. Trong 10 người sếp bạn có cơ hội gặp, chỉ có 1 người có khả năng quản lý và năng lực tốt. Hay thậm chí không có người nào tốt cả.

Trong cuộc sống cũng vậy, bạn chỉ có thể tăng sức chịu đựng về sự lỗi nhịp khi chưa nhìn ra đúng người tốt. Bạn có thể nhìn nhận, có thể sửa, có thể quay lại, tiếp tục rời xa, rồi lại đi tìm người khác tốt hơn người cũ. Mọi mối quan hệ.

Nhưng chúng ta vẫn phải tin vào những điều tốt đẹp đang có và sắp tới, vì nó rồi sẽ diễn ra và dễ dàng hiện hữu.

“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn khi từ chối bất cứ thứ gì ở tuổi này. Mọi thứ đều cần cơ hội nhưng nếp nhăn sẽ lấy đi tất cả.”

Gần tuổi 30 chúng ta sẽ không có nhiều lựa chọn, lớp người mới tài năng ở phía sau đang đuổi tới. Họ có trí tuệ, nhan sắc, nhiệt huyết và không ngại ngần dấn thân, chúng ta sợ họ đuổi kịp. Nên khi ở tuổi này, chúng ta khắc khe và chỉ dạy vô cớ nhưng sẽ không học hỏi. Tôi luôn dặn mình mỗi ngày nên bỏ những tính xấu tôi tiếp thu từ lớp người lớn hơn mình gặp lúc còn 20. Nếu gặp người tốt, bạn sẽ được ảnh hưởng nhiều tính tốt. Nhưng tỷ lệ người không tốt nhiều hơn người tốt, nên bạn phải nhận diện được những gì không tốt và đấu tranh loại bỏ nó ra khỏi người.

Tuổi 30 nếu bạn than thở bạn sẽ bị nhìn như một đứa nhóc trưởng thành nhưng không biết kiểm soát cuộc đời mình. Hoặc nếu quá tự do, bạn sẽ bị coi là khác người và phản xã hội. Nhưng không sao, chúng ta vẫn còn ở tuổi cơ thể có thể phục hồi để làm những điều không lành mạnh cho sức khỏe. Vừa đủ tự do để làm nhiều điều mình muốn và vẫn có khả năng tìm thứ có thể giúp mình kiếm ra tiền.

Đừng quá lo nghĩ, cứ sống, sống theo cách mình chọn, bớt nhìn lại xung quanh. Vì cuộc sống này do bạn chọn và tận hưởng.

Thương

Hans

Leave a comment