Cuộc đời định giá tâm hồn của mỗi người

Có bao giờ trong suốt quá trình trưởng thành, bạn hay gán ghép những hình tượng bạn xem được trên phim với lý tưởng cuộc đời mình không?

Và rồi khi bạn hình dung ra một hình ảnh lộng lẫy về bản thân, mọi thứ định kiến của xã hội xuất hiện và đẩy bạn về với thực tại nhàm chán. Lâu rồi, một thời gian dài, bạn đã quên mất những thứ khiến bạn thật sự rung động từ trong tâm trí của mình.

Tình yêu trai gái ư? Không phải, hoàn toàn không.

Tôi sẽ tường thuật lại cho bạn một số khuôn mẫu ai cũng thuộc nằm lòng.

Lúc mới lên ba, bạn phải ăn cho no để chóng lớn, càng béo càng tốt. Vào bậc tiểu học, bạn phải nhanh biết đọc viết, hay được thầy cô khen và chú ý, thi thật nhiều cuộc thi về tài năng. Bước lên bậc Trung Học Cơ Sở, chúng ta buộc phải đạt được những thành tích đáng nể trong hàng loạt các môn học khác nhau. Khi lên Trung Học Phổ Thông, bạn không có quyền yêu đương để vươn tới một ngôi trường Đại Học danh tiếng nào đó.

Tiếp theo nào, danh sách các học bổng được đặt ra hàng kỳ và hàng năm. Ai có học bổng, nghiễm nhiên người ấy xuất sắc. Tốt nghiệp thì nên đạt loại ưu và rồi bước lên học Thạc sĩ – Tiến Sĩ.

Ai không tiếp tục theo nghiệp học hành, thì bước ra đời tìm công việc danh giá và đạt được lương cao ngất ngưởng. Rồi thì kết hôn, rồi thì sinh con và mong muốn các con mình tăng lên một cấp so với vòng đời mình.

Có khi nào, đi theo guồng quay ấy, có bao giờ bạn quay đầu nhìn lại khái niệm “hạnh phúc” hay “niềm vui” nằm ở vị trí nào không?

Rất nhiều người càng trưởng thành càng thuộc làu câu chuyện ấy, họ không thể từ chối và lại càng không thể chối bỏ vì đám đông mỗi ngày đều tác động vào con người thật bên trong chính mình.

Nơi ấy không có chỗ cho sự cô độc, hoặc cho dù bạn có cô độc thì cũng không được phép đứng một mình. Thật ra, rất nhiều lần bạn thấy hạnh phúc khi tự mình làm mọi thứ, nhưng mãi vẫn lệ thuộc vào cái guồng quay này. Vì ba mẹ, vì mắt nhìn xã hội, vì bị lạc lõng giữa các câu chuyện của bạn bè.

Để tôi kể cho bạn nghe những ước mơ kì lạ của tôi, tôi là một đứa con gái cũng có những giấc mơ yêu đương. Và tôi yêu rất nhiều, nhưng luôn luôn kết thúc một cách chán chường. Tình yêu ngay cả khoa học nghiên cứu và chính tôi cũng tự mình chiêm nghiệm, dù cho có cố gắng thế nào, đều chỉ kéo dài chưa đến 1 đến 2 năm.

Tất cả còn lại chỉ là sự hòa hợp tính cách và tình thương dành cho nhau, mong muốn được nhìn thấy nhau mỗi ngày.

Nhưng có một thứ tình yêu không bao giờ biến mất và sẽ ở lại đến khi ta nhắm mắt, đó là tình yêu cho bản thân.

Phái nữ luôn có một bản năng mạnh mẽ rằng họ mong muốn bản thân được nâng niu như những viên ngọc. Nên đôi khi, họ cứ tưởng viên ngọc của mình cần người khác mài giũa sẽ tỏa sáng và không ít lần, những tên ngốc nghếch không biết tí gì về kim hoàn đã làm trầy xước và thậm chí đập vỡ loại đá quý màu nhiệm này.

Các cô gái nào sau đó, vượt qua những lần gục ngã, bóc mình ra khỏi lớp đá thô sơ sẽ trở nên quyền lực, mạnh mẽ và giàu có. Dần dần khiến cho cánh đàn ông phải nghiêng đầu nể sợ nhìn lại bản thân trước khi muốn sở hữu.

Để tách mình khỏi vẻ ngoài xù xì trong tâm hồn, tôi đã luôn nuôi một giấc mơ cho mình – được tự do.

Thời nhỏ, khi xem các bộ phim kiếm hiệp của tác giả Kim Dung, tôi thích cái cảnh những anh hùng giang hồ trượng nghĩa ngồi vắt vẻo trên vách núi. Đi tới đâu gặp kẻ xấu, có trúng thương thì chữa lành vết thương rồi cứ đi tiếp. Sống ngạo nghễ và hiên ngang mà danh tiếng cứ vang khắp, khiến ai cũng nể phục.

Lớn lên chút, tôi lại xem các dòng phim từ Studio Ghibli, trong đó có một bộ phim về hai chị em được sinh ra với hai dòng máu là người và sói. Từ nhỏ, luôn phải hòa nhập với cuộc sống của con người. Người chị hằng ngày mong được sống như một con người và phải đấu tranh với bản năng hoang dã của mình. Người em trai lại đấu tranh để hy vọng quay trở về rừng xanh và làm một chú sói đầy mạnh mẽ.

Người mẹ đã luôn phải vật lộn và thích nghi để giáo dục hai con trở thành những thứ mà chúng muốn thuộc về.

Tôi nhìn thấy trong gia đình ấy, hình ảnh cậu em trai khi hóa sói chính là ước mơ của mình. Tôi mơ ước vượt ra khỏi những định kiến xã hội xung quanh để làm một con sói đứng trên đầu đỉnh núi đầy tự do và hiên ngang. Chạy thật nhanh đến nơi mình muốn đến, săn bất kỳ con mồi nào mình muốn ăn.

Và khi ấy, tôi biết mình luôn thèm khát tự do. Nhưng trước khi đi đến tự do, tôi phải một mình vượt qua tổn thương

II – KHI TỔN THƯƠNG, VẪN GỤC NGÃ.

Lần này, sau khi gục ngã từ khi mất định hướng bản thân của vài năm về trước và vừa hồi phục, tôi lần nữa bị đạp cho đổ gục bởi lòng người. Những người đã là chỗ dựa tinh thần cho tôi suốt vài năm cô đơn đã thẳng chân đạp tôi ngã nhoài dưới ngọn núi mà họ xây dựng. Trên đời này, sự đáng sợ nhất vẫn là lòng người mà

Nhưng may mắn thay, lần này, tôi đã có kháng thể tinh thần của lần hồi phục trước. Tôi tìm được phương pháp, có chỗ dựa tôn giáo, biết tìm đúng người để nhận lời khuyên, tìm ra được những kiến thức để vượt qua. Kèm theo đó, lí trí của tôi mạnh hơn bao giờ hết. Tôi cho phép mình biết mình đang buồn nhưng luôn vạch ra những ranh giới để tránh tổn hại đến sức khỏe của bản thân.

Tôi tìm mọi cách trong cơn gục ngã để duy trì sức khỏe ở mức tối đa. Cho dù ngày có kéo dài lê thê, niềm vui vẫn chưa thể tới, nhưng tôi cứ giữ cho nhịp sinh hoạt của mình được đều đặn. Ăn uống đúng giờ, vẫn làm việc kiếm sống, vẫn make – up, vẫn skin-care, giữ cho mình được gọn gàng và sạch sẽ.

So với việc 3 năm mới vượt qua hết được đợt trầm cảm lần trước. Lần này, tôi chỉ mất có 3 tuần để vượt qua nỗi đau của chuyện bị người thân tín phản bội.

Bạn biết không? Có thể cuộc đời đem đến cho ta những trải nghiệm nặng nề và kéo ta đến những ranh giới mong manh nhất của sự sống và cái chết. Thế nhưng, món quà ngọt ngào đem lại sau những lần vượt qua chính là những chiếc khiên tuyệt diệu chống chọi lại những cú sốc tiếp theo.

Chưa bao giờ tôi biết ơn cơn trầm cảm của mình như lần này. Tôi đã từng không hiểu tại sao mình có thể bị trầm cảm giai đoạn cuối nặng nề như thế, nhưng kháng thể và kinh nghiệm đã vực tôi dậy khỏi mọi việc đau buồn nhanh chóng hơn ngày cũ. Cho tôi hiểu, cảm giác bình thường và hạnh phúc hằng ngày đang hiển hiện luôn là thứ bạn phải tận hưởng và trân quý.

Nên mỗi lần stress nặng từ công việc kinh doanh, hay bị gục ngã tinh thần đến gần như nhập viện, tôi luôn biết đích đến của mình là giữ cho tâm trí được trở về trạng thái bình thường. Tôi hiểu một tôi bình thường ra sao và thúc đẩy mình nhanh chóng trở về trạng thái đó. Và khi ấy, cảm xúc của tôi bị lấn át bởi ý chí mong muốn trở về trạng thái bình thường.

Đó là khi được đón bình minh và nghe tiếng chim hót từ sân nhà một cách bình yên. Được nhìn thấy những người đạp xe nhẹ nhàng đi chợ ở con đường trước nhà. Được ngắm hai chú mèo đùa giỡn và làm trò ngốc. Được ăn các món mẹ nấu ngon lành và cười tít mắt trước mấy câu nói đùa của ba.

Là được chạy xe lòng vòng dưới ánh đèn vàng lãng mạn của các con đường nhựa. Là khi uống một ly trà sữa một mình tại quán quen, nghe một bản nhạc Châu Mỹ yêu thích mà chị chủ quán cài đặt mà cảm giác lâng lâng theo bài hát.

Hay đôi khi bán được hàng từ cửa hàng thiết bị mình đang làm chủ, dù còn đầy nợ. Và thậm chí, là ngồi viết trọn cảm xúc của mình lên các dòng blog và hy vọng có ngày sẽ xuất bản được một quyển sách mình yêu thích.

Cho nên, bạn biết không, tôi không biết có ngày nào đó mọi cảm xúc và sự tiêu cực luôn nhấn chìm bạn khiến bạn khóc mãi không thể nào ngừng được. Khóc đến nỗi không bao giờ tìm thấy lối ra thì hãy luôn để ý chí giữ cho bạn một hy vọng. Hy vọng rằng ngày mai mọi thứ sẽ trở lại bình thường, bạn có một cuộc sống mà bạn sẽ chấp nhận để dần dần tiến đến nơi mình muốn.

Bạn có thể khóc, có thể thảm hại, có thể đau khổ, có thể bế tắc từ cả công việc, từ tình yêu, từ gia đình, từ ba mẹ. Nhưng đừng bao giờ cho phép mình hủy hoại cơ thể, đừng bao giờ cho phép mình tuyệt vọng, đừng bao giờ cho phép mình không được tận hưởng cuộc sống bình thường đầy bình yên.

Vì nếu bạn có phải chịu những đớn đau ở bất kỳ giai đoạn này, hãy hiểu cho rằng, cuộc đời chỉ đang tạo ra kháng thể và chiếc khiêng chắn bảo vệ bạn.

Để ở tương lai, khi gặp sóng gió, bạn sẽ nhanh chóng hồi phục và mang đến cho cộng đồng những điều tốt đẹp hơn từ bản thân mình.

Quyển sách yêu thích nơi góc quán quen của tôi bảo rằng:”Nước hoa thì có 95% giống nhau về dung môi, nhưng 5% quyết định sự khác biệt nằm ở tinh chất. Tinh chất này sẽ được bào chế từ 5 năm đến 10 năm.” 

Nước hoa đáng giá từ vài triệu đến vài chục triệu. Nhưng bạn đang được cuộc đời tạo ra một giá trị không một ai có thể so sánh được. Cho dù thời gian bạn chịu tổn thương có kéo dài hơn người khác và nó khiến bạn nản lòng, thì nên hiểu rằng, khi vượt qua mọi khổ đau và kiên cường, nỗi trầm mặc bạn nhận được sẽ tỏa hương ngạt ngào và dễ chịu vào cuộc đời. 

Những vết thương hôm nay bạn có được chính là viên ngọc rực rỡ vô giá mà khi các thiên thần gõ cửa gọi bạn về Trời, bạn sẽ chẳng bao giờ hối tiếc.

Hãy sống như những viên đá quý sáng giá và nổi bật nhất giữa đám đông. Bạn sẽ chẳng bao giờ hối tiếc đâu.

Thương,

Hans

Leave a comment