Cân bằng trực giác và cảm xúc

Trực giác và cảm xúc luôn đi ngược với nhau, và hai mảng đối nghịch này nằm trong một cơ quan của cơ thể – chính là trái tim. Vì mọi quyết định được tạo thành đều sẽ tác động lên trái tim một lực nào đó khiến ta vui vẻ hay buồn bã, nhanh chóng hoặc chậm chạp.

Đôi lúc, lắng nghe trực giác quá nhiều khi quay đầu nhìn lại ta sẽ hối tiếc vì đã bỏ qua quá nhiều cơ hội để trải qua một chuyện nào đó. Thi thoảng, vô thức đi theo cảm xúc lại tạo ra nhiều thứ đau thương khiến bản thân mệt mỏi ở tương lai rất gần.

Vì kiếp người là hữu hạn, mà còn bị bó buộc vào trong quỹ thời gian hạn hẹp của cộng đồng xung quanh tạo ra, nên các quyết định tạo ra thường sai rất nhiều hoặc đúng rất nhiều. Dù cho mỗi cá thể là khác biệt, nhưng những mẫu số chung này nhiều lần đẩy mỗi người vào bùn lầy của cuộc sống.

Tôi cũng vậy thôi, cũng như mọi người, khác gì.

Nếu cảm xúc kéo chúng ta đến những nơi chưa từng một lần thử, thì trực giác dặn mỗi người phải biết dừng lại ở đâu. Ai mà chẳng có một lần vượt qua giới hạn khi năm tháng tuổi trẻ đang dần cạn kiệt. Khi còn ngồi trên ghế giảng đường, chúng ta mơ được ngồi trong những tòa nhà cao ốc sang trọng, được đứng cao hơn vài chục người, hưởng mức lương tương xứng. Chỉ cần kiên trì bền lòng theo đuổi bạn sẽ có được mọi thứ những người phía trước kia đang có.

Ấy thế mà, khi bước vào căn phòng bốn bề là mặt kính cường lực, đối mặt với những gương mặt lạnh tanh không chút tính người, hí hoáy vùi mặt vào màn hình phẳng làm những thứ không hiểu để làm gì, ta chơ vơi nhận thấy nơi này dường như không có chút năng lượng tích cực nào cả. Hơn một lần, ta trốn vào những căn phòng tăm tối của nhà kho hay nhà vệ sinh rồi thở dài, không hiểu được nơi đây là chốn nào mà đáng sợ vậy. Đồng tiền ở nơi đó lớn lắm, sự tung hô nơi ấy cũng cao vời vợi, khó lòng mà dứt ra được. Nhưng cứ ngồi đó, nhìn mọi thứ vang rền và hơn một lần không hiểu, ý nghĩa của cuộc đời mình thật ra nằm ở đâu. Tự hỏi ta có vui không.

Tôi đã ở trong những trạng thái bất lực như thế, cảm thấy mình mất tự chủ ở một nơi không hề có sự thư giãn là chốn văn phòng. Đã hơn nhiều lần, tôi mơ được rong rủi khắp các nẻo đường như các freelancer, ít tiền, ít của và tự do.

Tôi cũng nhiều lần thấy sự khinh miệt của một ông chủ lớn hay vài người anh thân quen về những người mơ tự do. Họ coi thường, họ cười mỉa, họ không hiểu những con người ấy sao lại dở hơi vậy. Không có gì cả vẫn yêu đời, đúng là giả tạo. Tôi khi ấy không hiểu rằng, những chê bai hay gán ghép ấy có còn quan trọng không, đến cuối ngày mỗi người vẫn là chính mình thôi mà, có ai sống hộ đời người khác đâu. Có tài năng và tâm lực, chỉ để cố sống một đời mình mong muốn. Kết hôn hay ổn định thực chất cũng chỉ là một ván cờ, mà ván cờ ấy chỉ được chơi một số ít lần, chỉ cần đánh thua là mất trắng mọi thứ, sợ hãi và rẽ hướng khác âu cũng chỉ thường tình thôi mà. Đâu phải chỉ vì sự chê bai dè bỉu mà liều mình bỏ hết cuộc đời mình vào một canh bạc.

Giá như tôi hiểu điều ấy sâu hơn để rút ngắn thời gian của mình đến với nơi mình muốn đến.

II – VÔ THỨC LÀM ĐIỀU MÌNH MUỐN VÀ KHÔNG MUỐN

Trước khi mở một cửa hàng như bây giờ, tôi đã có khoảng lặng hơn hai năm. Khi mọi người như những chú cá chuồn cứ bay lên khỏi mặt nước, ngụp lặn để đến đúng hành trình xã hội chọn cho mình, tôi lặng xuống đáy biển mất tăm. Nơi ấy yên bình nhưng không phải không có chấn động, nó âm thầm và ngầm ngầm chờ tôi đến ngày trồi lên mặt biển sẽ trở thành cơn sóng thần cuốn mọi vật chất đập thật mạnh xuống đầu tôi lần nữa.

Phải rồi, có lựa chọn nào mà yên bình đâu, chỉ có mình vững lòng với những gì mình đã quyết. Chỉ có duy nhất điều không làm tôi hối hận chính là đã muốn làm cái gì thì phải làm cho kỳ được. Dù có khó khăn, dù có chông chênh cũng phải cố làm. 

Vừa ra trường, lần đầu tiên hiểu cảm giác không có chỗ dựa tinh thần từ gia đình, tình yêu và tình bạn. Tệ hơn, ngày mới đi làm, lương tôi chạm đáy so với mọi mức lương thổi phồng trên báo chí. Chọn một công việc mà mồ hôi đẫm áo, chịu nóng nực để chạy khắp xưởng học thứ tôi chưa bao giờ biết khi còn ngồi trong ghế nhà trường. Chạy xe hơn mấy mươi cây số mỗi ngày, xe hư bánh do nạn rải đinh trên đường làm việc xảy ra mỗi ngày. Tâm trạng vừa tốt, chạy được hai cây số lại phải đi sửa xe. 

Vào làm việc chưa được hai tháng, đồng nghiệp cùng phòng tôi làm mất thiết bị, tôi phải ứng cả tháng lương để mua bù lại cho công ty và cố giải quyết mọi chuyện trong im lặng. Suốt 1 tháng, chỉ có vài trăm ngàn trong túi, thèm một bịch bắp rang bơ 10 ngàn cũng không dám rút tiền mua.

Mỗi ngày đều phải cố gắng động viên bản thân mình, cứ học đi rồi sẽ có ngày tốt hơn.

Được 7 tháng, tôi không còn động lực làm tiếp việc đang làm. Tôi nhảy việc về trung tâm Sài thành, ở công việc mới khi vừa hết thử việc, tôi gặp phải bất đồng tính cách với cấp trên không thể nào giải quyết được. Nhưng do mới chuyển việc, tôi phải cố nhịn nhục để tiếp tục. Sự ngột ngạt ở nơi mình không hề thích, với cấp trên mình không hề muốn cùng làm việc, cộng cùng chuyện không biết nên làm gì tiếp theo, tôi dẫn mình dần đến nơi tuyệt vọng.

Mà tuyệt vọng là chuyện không nên xảy ra, nó sẽ dễ dẫn tâm trí ta đến nơi cùng quẫn.

Thế là tôi yêu được một người, người mà lúc đó tôi cứ tưởng cả đời này sẽ ở cùng họ, họ và tôi đã cùng nhau vượt qua những thời khắc khó khăn nhất đời mình và sống đúng nghĩa như một gia đình mà tôi luôn mơ ước. Đó là một trong những điểm sáng mà tôi có được trong khoảng thời gian tối tăm.

Vượt qua tuyệt vọng, tôi lên kế hoạch tích lũy và giúp bản thân thoát khỏi chốn văn phòng để trở về trạng thái bình thường, trước khi đi tìm giấc mơ lớn. Lần cuối, chứng minh mình có thể đạt được mọi thứ ở chốn văn phòng, tôi lại lựa chọn tiếp tục nhảy việc với một mức lương đáng nể và vị trí khá ổn với lứa tuổi của mình. Cống hiến mọi thứ cho tương xứng với mức lương được trả; nhưng cuối cùng, sự cầu toàn và tâm lý yếu trước đầy rẫy vấn đề của công ty đã khiến tôi biết tôi đến lúc phải buông bỏ.

Năm 26 tuổi, 3 năm sau ra trường, tôi tự tin buông bỏ và chọn bước xuống đường đua với mọi người cùng trang lứa, tôi quay trở lại quê nhà của mình cách đó 40km. Tôi để lại người thương mình ở nơi đô thị kia, chỉ cần gặp tôi hai ngày cuối tuần. Suốt năm tháng tận hưởng sự cô độc với ba mẹ bên cạnh, tôi không có bạn bè, không có đồng nghiệp, không có công việc và chỉ còn chút ít tiền tích lũy. 

Giải tỏa hết mọi căng thẳng và năng lượng tiêu cực trong tâm trí là mục tiêu duy nhất thực hiện. Tôi chẳng còn ai và phải tự mình đối mặt với chính mình trong ngôi nhà tuổi thơ. Dù tuyệt vọng đã giảm bớt, nhưng niềm hy vọng vẫn chưa bật ra.

Đến năm 27 tuổi, ngay ở con số 7 đầy mất mát, tôi bắt đầu muốn trở thành blogger và những trang blog đầu tiên hình thành là những lúc cuối cùng tôi còn cảm nhận được sự quan tâm từ người đàn ông tôi yêu nhất, tình cảm tự dưng dần nhạt nhòa. 

Ngay khi loay hoay tìm đường hướng cho trang blog của mình, cơ thể tôi sinh bệnh, bắt đầu đau nhức và đôi tay mình chẳng còn cầm nắm được gì cho vững. Tôi mất ngủ hàng tháng trời vì không thể nào ngủ được cũng như không tìm ra bệnh. Không thể ngồi vi tính, tôi bỏ dở trang blog mơ ước vừa mới hình thành. 

Gần vài tháng trời, tôi ngồi không. Không thể tận hưởng cuộc sống đúng nghĩa, không có dự định gì cho tương lai vì mãi mà không hết bệnh. Tôi lại chuyển qua tập trung tối đa để chữa bệnh cho mình. Trực giác khi ấy bảo tôi cứ tập trung giải quyết chuyện đang xảy đến. Nên tôi cứ làm vậy, mặc kệ mọi thứ. May thay cuối năm hết bệnh, nhưng cũng dần cạn kiệt tài chính, lại biết không thể đi làm nhân viên dưới trướng một ai nữa. Tôi xin phép ba mẹ cho mình được kinh doanh tại nhà dưới sự hỗ trợ của người tôi yêu.

Tháng đầu tiên khai trương, tôi có được rất nhiều đơn hàng cùng với số tiền lớn và tôi cứ ngỡ mọi thứ đã đứng đúng nơi tôi muốn rồi. Chưa bao giờ hạnh phúc đến vậy, tôi nhắm mắt cảm nhận mọi thứ trong tay.

Nhưng biết không, cuộc đời luôn thử thách bạn nếu bạn còn quá trẻ đấy. Bạn không có quyền được hưởng thụ nếu chưa trải qua vài lần sụp hố sâu đâu. Nếu lần trước đó là do tôi tự khiến mình ngã gục, thì lần này, cuộc sống ra tay xô tôi bẹp dí khi còn hai bậc nữa tôi bước lên bục vinh quang, mặt mũi trầy xước đầy máu.

Vài tháng tiếp theo khi kinh doanh, tôi không hề có một đơn hàng nào cả. Ai cũng tiến vào chê bai thứ tôi đang điều hành và tạo dựng trong ngôi nhà thân yêu của mình. Nhân viên tôi vừa mới tuyển được đào tạo tạm ổn để phụ việc thì gặp tai nạn không thể làm việc tiếp. Một mình tôi phải trông cửa hàng và làm mọi thứ.

Đỉnh điểm, người tôi thương và chuẩn bị kết hôn phản bội tôi đi theo một người khác, những tháng ngày sót lại khi bên cạnh tôi trước khi ra đi, cuối cùng lại để lại những hình ảnh đầy xấu xí và tàn nhẫn. Tâm lý tôi đã bất ổn suốt một thời gian về chuyện tình cảm này.

Cứ tưởng là gia đình, ai ngờ chỉ là một chiếc thuyền đưa tôi sang bến, rồi trôi về bến khác.

III – LÀM MỚI HỆ THỐNG NIỀM TIN BÊN TRONG SAU BÃO LỚN

Nếu 4 năm trước đó, tôi chưa bao giờ cảm nhận được nỗi tuyệt vọng và cô độc giữa đám đông đầy người. Thì 4 năm sau, tôi lại lần nữa cô độc khi không hề có một ai bên cạnh trừ gia đình – những người ruột thịt mà tôi ít khi tâm sự. Đứng giữa giấc mơ mình và không có ai bên cạnh. Cuối cùng, tôi hiểu được, sau tất cả mọi thứ chông chênh, tôi phải học được cách khiến mình tĩnh tâm và chủ động tự chia sẻ và thấu hiểu niềm vui – nỗi buồn của mình.

Không có ai là tốt với mình mãi mãi, cũng không có ai là thương mình mãi mãi. Càng không có ai cố gắng thấu hiểu bản thân mình, và thậm chí, không có ai hỗ trợ mình lâu dài. Bởi vì họ còn bản thân họ, còn mình, thứ duy nhất mỗi khi đêm về nằm trên chiếc giường ngủ thân yêu, là bản thân mình.

Tôi sau vài tuần lê thê trong buồn bã và mất niềm tin vào con người, đã tự mình xốc mình dậy và làm mới toàn bộ hệ thống niềm tin bên trong.

Tôi chọn theo một tôn giáo có thể gửi gắm niềm tin của mình và rèn luyện đức tin để tâm mình không buông thả theo những thói quen xấu. Tôi bắt đầu kết nối mạnh mẽ với bạn bè xung quanh và nhanh chóng được họ chấp nhận. Điều chỉnh tâm ý mình để bình tĩnh hơn trước mọi cáu giận và buồn bã buông ra.

Trực giác, lí trí và tiềm thức trong người mạnh mẽ xốc tôi lên, cho tôi nhớ về những việc mà tôi thích tận hưởng khi ở một mình và không cần một ai bên cạnh. Đó là được viết ở góc quán quen, được ngồi trên con xe máy chạy rong rủi khắp con đường rộng rãi, được cảm nhận những làn gió và ánh đèn đêm tối, được đón bình minh ngày mới vào lúc tờ mờ sáng.

Được làm những tấm thiệp thủ công đẹp mắt, được làm việc kiếm ra tiền nuôi sống bản thân, được mặc những set quần áo yêu thích và tự ngắm mình trong gương. Được ngủ ngon giấc và ăn những bữa ăn lành mạnh.

Được ngắm thiên nhiên khắp mọi nẻo đường mình chạy qua, được ra vườn nhà nhìn vườn bông nhỏ nhỏ của ba trồng nở bung khi mùa mưa vừa đến. Được nghe tiếng côn trùng kêu ầm ĩ và đầy sức sống vào ban khuya ru cho tôi ngủ, được chơi đùa với thú cưng của mình. Được ngồi thiền khoảng vài chục phút quan sát tâm mình, sau đó, mở mắt tự thấy xung quanh thật mới mẻ và hay ho. Được tập yoga đến khi mồ hôi ướt đẫm và hiểu mình còn rất dẻo dai.

Được nghe và hát cho mình những bài nhạc tiếng Anh yêu thích rồi lắc lư theo điệu nhạc. Được chạy dọc đường, thấy những mảnh đời mưu sinh và cảm nhận sự yên bình trong tâm hồn họ. Được hỗ trợ cho các tổ chức phi chính phủ của cộng đồng. Được nghe những câu chuyện của cổ nhân về các bài học dạy làm người và giữ tâm trước những cám dỗ xung quanh đem đến.

Được là mình, hiểu được dòng tâm lý và những lựa chọn mình đưa ra. Được chọn cách tha thứ cho mình và buông bỏ quá khứ, chấp nhận giữ những thứ đẹp đẽ, biết ơn để tiếp tục bước đi trên con đường mà mình hứa với cuộc đời mình sẽ đi tới.

Lúc đó, tôi tự dưng thấy cảm xúc và trực giác cùng nhìn nhau cười vì hiểu tôi đã biết tự tạo bình yên sau cơn bão lớn như thế nào.

Chị Lê Cát Trọng Lý có tâm sự với khán giả rằng :” Mình nghe theo tiếng nói bên trong mình, dù đôi lúc nó sai cũng nhiều, nhưng quan tâm để làm gì, cứ đi thôi. Rồi đến một lúc nào đó, mình sẽ hiểu, tiếng nói bên trong chính là vàng và kho báu của mình.”

Tôi biết, tôi đã chọn đúng kho báu lòng mình để kiên cường đi qua mấy trận bão tiếp theo ở tương lai. Chính là chọn sự độc lập không những với gia đình mà còn với xã hội đầy người – nơi đó mới chính là bình yên và nơi đó mới thật sự hạnh phúc.

Và hình như, lí trí tôi lúc viết ra những dòng này, cũng đồng ý với tôi.

Còn bạn, bên trong bạn đang nói gì? Bạn có đủ tĩnh tại để đi tìm nó mà lắng nghe chưa?

Thương,

Hans 

Leave a comment