
Dẫn từ phim có một đoạn hội thoại:
– Còn một học kỳ nữa à?
– Ừ
– Sắp hết vất vả rồi. Chị muốn vào công ty nào? Samsung, Huyndai? Tiền lương là bao nhiêu? 50 triệu à? Phải làm việc từ sáng đến tối, làm việc muốn chết. Nhưng qua 40 thì đa phần đều về hưu non. Chị phải nịnh hót cấp trên, không thích nhưng vẫn phải uống. Thích vậy à? Muốn sống vậy à? Chị sống quá chăm chỉ làm tôi cảm thấy làm sao chị có thể sống được như vậy. Tôi thật sự muốn biết chị chăm chỉ chỉ để trở thành nhân viên công ty thôi sao?
– Đúng vậy. Nhiều khi tôi cũng thấy hổ thẹn, sẽ tốt hơn nếu ước mơ của tôi là trở thành nhà du hành vũ trụ
…
– Một nhân viên văn phòng thôi sao. Chị cố gắng đến chết chỉ để trở nên bình thường”
Bạn biết không? Cuộc sống này điều khiến bạn phải sợ nhiều thứ, trong đó có sự bình thường. Họ yêu cầu bạn phải khác thường về năng lực và lĩnh vực bạn chọn sống cùng suốt quãng đời còn lại. Nếu nó giống với nhiều người xung quanh thì bạn sẽ là kẻ thất bại thảm hại. Họ buông ra câu hỏi về học hành và nghề nghiệp, rồi khẽ thả ánh mắt ái ngại cùng một từ cảm thán “À!” dài cả thế kỷ khi nghe câu trả lời từ bạn.
Trong từng khoảnh khắc như thế, bạn chẳng hiểu bạn đã làm gì thấp kém đến nỗi khiến họ phải chán chường lúc hội thoại cùng nhau.
Giai đoạn bạn cố gắng như một tên lính phía bên kia chiến trường bại trận, chiến đấu cho chút danh dự còn sót lại, họ xuất hiện rồi khoe mẽ khối tài sản khổng lồ đã cướp được từ đâu đó. Họ chẳng mảy may nhìn bạn như con người cần được san sẻ nỗi niềm. Thế giới này giờ đã là của họ với thành tích choáng ngợp tựa Bill Gates, tựa Trump.
Kế đến, gia đình cũng bắt đầu nghi ngờ năng lực bạn hiện có. Người thân bắt đầu tách những chiếc gai nhọn của những nhành hoa hồng xinh đẹp người ngoài trao tặng miễn phí, thông qua mỗi cuộc nói chuyện thân mật hằng ngày chuyển chúng đến đâm vào tim và tâm trí bạn. Chúng khiến bạn rỉ máu, trầy xước, đau đớn và mệt mỏi hơn vạn lần thất bại của cuộc chiến ngoài kia.
“Cố gắng đến chết để chỉ trở nên bình thường.”
Phải, bạn luôn cố gắng không phải chỉ đến chết, mà là chết đi xong hồi sinh, rồi chết lại lần nữa. Nó kinh khủng, xoay vòng và rối bời như giữa đại dương chỉ có mình bạn và chiếc phao trôi lênh đênh mãi chẳng thấy đất liền.
Bạn cứ tiếp tục không ngừng nghỉ nhưng lại hoang mang lo sợ nếu trở nên bình thường. Bạn cũng không hiểu khác thường ở vị trí của mình là thế nào. Giữa đi tiếp cùng một hướng cũ và rẽ lối bởi lời nói của những người bình thường, bạn làm sao biết điều gì nên đúng, điều gì nên sai.
Ước gì giây phút ấy, bạn đừng nhìn vào đống hàng hóa ven đường và nói với bản thân rằng:”Đó là hàng đại trà, không phải sao? Đúng là vậy, ở đâu cũng thấy, không có gì đặc biệt. Nghĩ kỹ thì, mấy cái hàng đại trà này cũng không khác gì bản thân mình là mấy.”
Những liệu trình thôi miên đã khiến từng giây phút bạn đang sống trở nên thật tầm thường. Suốt chặng đường mài giũa kiến thức cùng trải nghiệm tạo dựng hàng loạt mối quan hệ kèm theo sự hạnh phúc và niềm vui, vào lúc ấy được xóa sạch như chẳng hề hiện diện. Không khác nào một giấc mơ xa ở xứ thần tiên. Bạn không tin vào đường mình đi, nhưng lại tin vào người xa lạ nói bạn là một món đồ đại trà.
Có thể bạn chọn một công việc văn phòng, kết hôn, sinh con rồi tìm một ngôi nhà trên miếng đất nhỏ nằm ở ngoại ô thành phố. Rồi năm tháng sau này lại còng lưng trả tiền vay ngân hàng. Tấm gương nhỏ ở góc phòng luôn nhìn thấy điều bạn trải qua, còn bạn ngồi đó chẳng hiểu đã bước đi sai chỗ nào.
Bạn chẳng phải món hàng đại trà nào cả. Bình thường có thể đúng, nhưng đó là cái nhìn của họ, đứng ở cột mốc thấp hơn bạn một bậc và ngước lên nhìn rồi chê bai người bình thường. Mãi họ chẳng biết leo lên đứng gần bạn ra sao nên buông câu nhận xét tưởng chừng hay ho lắm.
Thế rồi, bạn tin thật.
Bạn điên cuồng xoay sở với sự tự ti bị gieo rắc rồi tin rằng mình đại trà thật. Tan lẫn như bọt biển giữa lòng vực thẳm sâu. Họ nhìn bạn, thở dài cho cuộc đời họ, buông ra câu chê bai mong lòng sẽ khá khẩm hơn. Bạn nghe lời chê bai vô thức, đày đọa tâm trí. Hai bên đều cảm thấy như cùng nhau nhảy xuống sườn đồi cheo leo.
Không ai biết ai, nhưng đứng cạnh nhau lại làm tổn thương nhau nặng nề không dứt.
Nhà khoa học hay bảo rằng mỗi cá nhân bị ảnh hưởng bởi vai trò cuộc sống của chính mình, sự so sánh bản thân với ai khác và phán xét của xã hội. Không có tích cực hay tiêu cực nào cả. Cho dù, chúng khắc khe và phá hủy niềm vui của bạn nhưng đó là phần ta buộc phải đối mặt trong cuộc sống.
Nên bạn này, bạn sẽ không thể nào xóa được loại tổn thương ấy đâu, vậy mong bạn tập hiểu và hạnh phúc với cuộc sống mình chọn. Hãy hóa bình thường thành khác thường và chuyển nó thành tự hào trong mỗi cuộc đối thoại.
Rồi bình thường sẽ thật sự khác thường trong các câu chuyện của người khác kể lại…
Nhanh thôi, nếu bạn hiểu mình.
Thương,
Hans
