Chọn con cái hay chọn Adderall

Nếu bạn không nhận ra xã hội đa dạng các thể loại thành công, những câu nói mang đầy tính tâm lý sẽ mãi là một hình thức khiến bạn giả tạo thêm trong mắt con mình. Còn trẻ em sẽ chỉ biết, rồi tin mớ lý thuyết điểm 10 quyết định con người chúng nó.

ADDERALL – THẦN DƯỢC SÁNG TẠO CỦA GIỚI TRẺ MỸ.

Mọi vật xung quanh ta đều phản chiếu hình ảnh của ta theo cách này hay cách khác. Đặc biệt, con nít chính là thế giới phản chiếu tốt nhất của người lớn tuổi hơn. Từ ngày bắt đầu theo blog, tôi luôn tâm niệm cố gắng mở rộng kiến thức để viết về cách mà xã hội đang yêu thương trẻ em ra sao.

Và hôm nay, vô tình chọn một bộ phim tài liệu trên Nefflix có tên “Take your pills” – tạm dịch “Uống thuốc đi con”, tôi cảm thấy bất lực trước cách mà xã hội đang đối xử với con người; nhất là cách cha mẹ đem chuyện này đối xử lại với con cái.

Bộ phim thể hiện về những gì mà thuốc kích thích thần kinh – Adderall đem lại cho người dân ở Mỹ. Loại thuốc này được sử dụng để khiến con người hứng thú hơn vào việc đang làm. Được quảng cáo mỹ miều dưới các cụm từ như:

“Kích thích tăng cường sáng tạo”

“Khiến bạn tập trung hơn và tăng năng suất làm việc”

“Giúp bà mẹ chăm bé có chứng rối loạn giảm chú ý dễ dàng hơn”

Thuốc được dùng để kê đơn điều trị rối loạn tăng động giảm chú ý. Tuy nhiên, thuốc này được giới học sinh-sinh viên và nhân viên văn phòng lạm dụng nhiều nhất.

Uống thuốc vào, con người sẽ có cảm giác như siêu nhân. Làm việc liên tục không nghỉ ngơi và không có cảm giác buồn ngủ. Bao gồm việc học để đạt được kết quả 10\10 và làm việc đạt kết quả như sếp yêu cầu trong thời gian ngắn nhất. Khi cơ thể tiêu thụ hoạt chất của thuốc, não sẽ hoạt động với tốc độ nhanh hơn và tạo cảm giác hưng phấn rồi làm việc lâu hơn. Từ đó giúp bạn chú ý hơn vào bài tập và những gì xuất hiện trên máy tính mà không thấy mệt mỏi.

Hậu quả là sau khi làm việc không ngừng nghỉ điên cuồng, con người chỉ còn tập trung vào công việc cũng như thành tích. Kèm theo rước vào một loạt hiệu ứng phụ khác cho cơ thể như nhập viện do làm việc quá sức, nhức đầu, buồn nôn, giảm hứng thú với cuộc sống bên ngoài.

Hay ho là số lượng trẻ em được ba mẹ cho sử dụng thuốc càng nhiều.

ADDERALL ĐEM LẠI GÌ CHO TRẺ EM MỸ.

Điều này khiến thành tích nhờ thuốc ngày càng cao, bỏ xa với số còn lại không sử dụng thuốc. Trải qua một thời gian, các em còn lại bắt đầu tìm cách sở hữu thuốc một cách bất hợp pháp để đạt được các con điểm tối đa. Doanh thu của các công ty dược tạo ra Adderall và hoạt chất tương tự lên đến hàng tỷ đô, đóng vai trò khá quan trọng trong nền kinh tế Mỹ.

Và xã hội Mỹ dần tiến tới một cộng đồng sáng tạo bậc nhất thế giới – Thung lung Silicon hay phố Walls – cùng với Adderall phía sau lưng. Còn ai không theo guồng quay đó, dễ dàng được chính mình thôi miên bị mắc hội chứng rối loạn giảm chú ý và tìm cách sử dụng thuốc. Adderall dần bước vào đời sống công việc, học tập như việc uống nước mỗi ngày. Đến nỗi, trẻ em sử dụng thuốc từ nhỏ không còn nhận ra đâu là họ, đâu là suy nghĩ từ thuốc khi trưởng thành.

XÃ HỘI VIỆT NAM CŨNG CÓ MỘT LIỀU ADDERALL CHỰC CHỜ ĐỂ SỬ DỤNG.

Nếu bạn tò mò thì yên tâm nhé. Thuốc này đang được quản lý nghiêm ngặt từ chính phủ Việt Nam và không được bày bán dễ dàng như Mỹ đâu. Nhưng bạn nên hiểu rằng, mọi thứ có thể điều chỉnh nếu xem xét trên nhiều khía cạnh khác nhau. Bạn có chấp nhận loại thuốc gây nghiện này cho chính bạn và con bạn?

Những gì đứa trẻ nghĩ là từ tư duy của cha mẹ tạo ra. Vậy thì quay lại cuộc sống hằng ngày với đứa con đáng yêu đang tới trường của bạn nào. Có phải những câu nói này đang được thể hiện hằng ngày.

“Con hôm nay mấy điểm?”

“Tới trường có ngoan không?”

“Bài kiểm tra hôm nay cao thứ mấy trong lớp?”

“Cuối kỳ này con được học sinh xuất sắc và trong top 5 của lớp không?”

“Con có tham gia kỳ thi học sinh giỏi hay hoạt động nào nổi bật của trường lớp chưa?”

Nếu bạn đang ở trong thế giới mạng xã hội, bạn sẽ dễ hiểu tâm lý con cái đang bị ảnh hưởng ra sao bởi các câu hỏi đó. Tôi thấy mỗi ngày các bà mẹ đều share các cách dạy con khác nhau rất hay ho. Rất tiếc, nếu bạn không thay đổi quan niệm về con người, bạn sẽ ít khi đạt được cách nuôi con trở thành người hạnh phúc như thế nào. Nếu bạn không mong muốn con trở thành cái mà con thích, bạn sẽ mãi chạy theo số thành tích được ban bố bởi số đông xã hội.

Nếu bạn không nhận ra xã hội đa dạng các thể loại thành công, những câu nói mang đầy tính tâm lý sẽ mãi là một hình thức khiến bạn giả tạo thêm trong mắt con mình. Còn trẻ em sẽ chỉ biết rồi tin mớ lý thuyết điểm 10 quyết định con người chúng nó.

Vì bạn hiểu không? Tâm lý với người đối diện không chỉ là cách bạn thể hiện qua thái độ và lời nói, mà còn là cách bạn đặt nỗi lòng mình vào họ và tìm cách ứng xử tốt nhất cho mọi tình huống với người bạn yêu thương.

Tôi biết bạn thương con bạn nhất nhưng không biết ngoài hy sinh vật chất, bạn có dám hy sinh cả sự ngại ngùng trước hàng xóm, họ hàng và nuôi dạy con theo cách mà nó muốn. Bạn có dám hỏi con về chuyện con muốn trong tương lai và dám lao theo con dù bạn không biết nó là gì. Hay bạn sẽ tống vào miệng con các loại thuốc để con vâng lời và tiếp tục kiếm tiền rồi tự thôi miên mình đó là chuyện nó muốn.

Nuôi con không đơn giản là thành tích và sự vâng lời.

TÔI VẪN CHƯA ĐỦ SỨC ĐỂ LÀM MẸ

Tôi đã từng nhìn thấy cha mẹ của Khởi My, Taylor Swift, Billie Eilish, Miley Cyrus thể hiện cách chăm sóc đứa con bé bỏng của họ theo cách đứa trẻ muốn. Dù họ không là nghệ sĩ và biết khó khăn rất lớn khi con đi theo con đường mờ mịt mà họ không có đèn để đi trước.

Họ chọn đi cùng con, lúc con ngã, họ sẽ ở cạnh và tôn trọng quyết định đi tiếp hay dừng của con.

Đứng trước họ, tôi vẫn thấy mình quá nhỏ bé để có thể bước lên thiên chức làm mẹ dù đã ở tuổi gần 30, cái tuổi mà ông bà ta đã có vài lứa con. Tôi sợ tôi sẽ không đủ sức theo con khi con quá khác biệt rồi đổ lên người con chứng bệnh “rối loạn tăng động giảm chú ý” một cách nhẹ nhàng. Tôi biết người làm cha, làm mẹ có thể rất vất vả trong công việc nuôi dạy con mình, nhưng tôi mong bạn có đủ can đảm để đi và ngã cùng con mãi đến sau này dù tiền có thể không nhiều.

Hãy tìm cách đi cùng chúng, đừng phó mặt cho xã hội.

Bất kể là thành công hay thất bại, tôi tin đứa trẻ ấy khi lớn lên cũng không thấy cô độc trước vấp ngã vì luôn cảm thấy có ba mẹ thật sự đồng hành cùng mình. Và là chính mình. Chứ không phải là thuốc kiểm soát thần kinh hay ý kiến của một ai đó xung quanh.

Thương,

Hans

Leave a comment