
Chẳng ai biết, thời điểm đó, tôi cảm thấy xấu hổ về cơ thể rất rất nhiều, đã khóc khi luôn miệng tự hỏi vì sao cơ thể mình lại trở thành như vậy, cảm thấy chán ghét phần cơ thể đã cho tôi cơ hội được đi đứng và chạy nhảy khắp mọi nơi. Tôi ghét những quan điểm vô tình khiến ai đó đau đớn vì cơ thể lành lặn của họ.
ĐƯỜNG ĐI DỄ DÀNG NHẤT
Tôi từ nhỏ lớn lên trong một gia đình có đầy đủ tiền bạc, vật chất không thiếu thốn bất kể điều gì kể cả tình thương của ba mẹ. Hai người này phải nói là vô cùng hạnh phúc. Họ kể rằng họ biết và yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, thông qua mai mối của gia đình nội ngoại. Hai bên thông gia thuộc hàng có tiếng về học thức và độ giàu có khắp một vùng quê nghèo nàn ngày trước. Tôi lớn lên trong sự bảo bọc và dạy dỗ của những bậc cha mẹ tâm lý, tạo điều kiện mọi thứ cho những đứa trẻ phát triển.
Khi còn đi học, ý thức được mình xinh đẹp và thông minh lại còn con nhà giàu, tôi luôn tạo các hội bạn thân khác nhau cho mình, không bao giờ để mít lòng một ai. Các hội học tập và hoạt động văn nghệ, thể thao đều được thầy cô giới thiệu và mong tôi ghi danh.
Và nếu được tôi chọn, nó đều có những thành tích đáng nể khiến ai cũng không chối cãi được.
Càng lớn, bước vào giảng đường Đại học, ngoài gây được tiếng tăm của mình, tôi còn khối các chàng trai theo đuổi. Bật tất cả đèn xanh là cách tôi làm. Mỗi ngày, tôi đều được đưa đón, hỗ trợ việc học, cùng đi hẹn hò với hết người này tới người khác. Sau khi tốt nghiệp, nhờ có quen biết thân thiết với thầy cô lão làng, ngay lập tức tôi có một chân nhân viên trong văn phòng đại diện của tập đoàn đa quốc gia. Tại đây, họ làm việc chuyên nghiệp và hướng dẫn tôi cách leo lên vị trí mình muốn. Chỉ ngay sau đó một năm, tôi được tăng lương gấp đôi và trở thành trợ lý thư ký của Tổng giám đốc.
Như ngày cũ, rất nhiều đàn ông vây xung quanh và tặng tôi những món quà đầy giá trị. Những vật phẩm để có một buổi hẹn từ tôi. Một thời gian sau, đến lúc phải tìm một vị trí cao hơn, mạnh dạn tôi xin sếp của mình. Ông thảo luận và gửi tôi chức Phó giám đốc chi nhánh mới hỗ trợ con trai ông. Tại đây, tôi gặp được tình yêu đời mình. Con trai Tổng giám đốc yêu tôi say đắm và ngỏ lời cầu hôn. Đám cưới giữa trời Âu sang chảnh và quyền lực bấc nhất. Dần dần, tôi bước vào cuộc đời của một phu nhân giàu có và quý phái nhất xứ sở này.
Không phải đánh đổi điều gì, chỉ có vàng được lát dưới chân.
Nếu chọn cách sống dễ dàng, tôi sẽ vui cười vì số ấn sung sướng của mình, sẽ như nữ hoàng trong mắt người khác…

CUỘC SỐNG KHÔNG DỄ DÀNG
Thực tế, tôi là cô gái với cái tên rất nam tính, chỉ được trở về đúng giới tính khi được đệm thêm chữ lót vào. Ngày thơ ấu, tôi ít khi nhận được sự bảo vệ và dạy dỗ để trở thành một người phụ nữ đúng nghĩa. Mọi mục tiêu xung quanh tôi được phủ đầy bởi chiến tích lừng lẫy của những chàng trai mà tôi không chơi thân hoặc không biết gì về họ.
Dù bị tác động ít nhiều, tôi vẫn hay tự nhốt mình vào thế giới riêng, nơi có những hình mẫu lý tưởng thật sự chạm vào trí óc. Nữ ca sĩ, diễn viên, vận động viên thể thao,… Tự tập hát ở sân sau nhà, tự tập diễn rồi thử các động tác nổi bật, mạnh mẽ, ấn tượng, được replay hằng ngày trên truyền hình. Mơ lớn lên có thể trở thành họ, đứng trước đám đông nhận tung hô vì sự cố gắng của mình. Cũng có lần, tôi thấy tôi đứng trước hàng ngàn người giới thiệu gì đó không rõ, họ chăm chú lắng nghe say sưa, đầy hứng khởi từ nguồn cảm hứng tôi đưa.
Nhút nhát, sợ hãi, đầy nữ tính, không thông minh. Lúc tiểu học, tôi là một đứa trẻ luôn ở top 10 từ dưới đếm lên. Cô giáo dạy gì cũng không hiểu. Những phép tính cộng trừ nhân chia hay bảng cửu chương đơn giản hạ gục tôi trong một nốt nhạc, cứ như Nobita nhưng không hề có Doraemon hỗ trợ. Mọi bài tập đều cần ba mẹ giúp đỡ như một hình thức để nộp bài mà không bị trách mắng. Được lên lớp và không bị học sinh trung bình là một niềm vinh dự lớn nhất mà tôi có được hằng năm.
Tôi hay phải nghe những lời mỉa mai bằng cách này hay cách khác. Bản thân sợ hãi trước mọi người xung quanh như cô giáo, ba mẹ và những người họ hàng lớn tuổi hơn. Tôi rất hay nghe la mắng và chê cười vì những lí do cỏn con của họ. Thứ người sẵn sàng xù lông lên ôm lấy con mình mà lại nhanh chóng bĩu môi trước một đứa trẻ khác.
Tuổi thơ thường phải trải qua nhiều chuyện rất khó lọt tai nhưng vẫn phải nghe. Có một người họ hàng ví tôi giống con Rùa trong câu chuyện Rùa và Thỏ. Mãi sau này, tôi mới biết đó là một lời chê bai khi mà ai ai cũng chọn làm Thỏ. Thế đấy, thế giới người lớn trong mắt tôi ngày ấy là một thế giới đầy cay độc, luôn cố gắng hủy hoại mọi đứa trẻ khi chúng chưa nhận thức được mình là ai.
Thời gian còn nhỏ, tôi rèn luyện cho mình có một trí nhớ hiệu quả để cất giữ tất cả. Hơn thế nữa, cái gì không đạt được bằng trí thông minh thì tôi sẽ sử dụng trí nhớ. Để nuôi dưỡng đam mê, đam mê mãnh liệt trở thành một người lớn có sức ảnh hưởng bằng danh dự và nhân phẩm vốn có. Một ngày, tự chính tôi sẽ chống trả những ai xúc phạm về điều gì thuộc về con người tôi ngày trước.
LÊN CẤP HAI, TÔI VƯỢT QUA NỖI SỢ…
Lên cấp hai, tôi vượt qua nỗi sợ để tham gia các hoạt động nhiều hơn. Tập hát, tập đàn, cố gắng học và xung phong nhận các chức vụ để học cách trở thành một lãnh đạo. Chọn cách trở nên khác biệt bằng năng lực để được nổi bật và tiếng nói sẽ có giá trị hơn.
Trước mỗi kì thi văn nghệ hoặc học sinh giỏi, tôi đều soi gương phòng mình, giả sử mình là linh hồn của buổi diễn ấy, sẽ pha trò đầy tự tin và hết mình như thế nào. Thậm chí, còn tưởng tượng ra mình là người luôn đứng nhất các cuộc thi. Với hy vọng, khi đặt mục tiêu cao nhất thì sẽ có động lực rèn luyện bản thân thức khuya đến 2 3 giờ sáng. Ngồi đến lúc không còn mở mắt nổi mới tự đi ngủ.
Không những vậy, chiếc gương còn chứng kiến tôi đóng các vai diễn khác nhau xung quanh đời mình rồi giải quyết các tình huống sao cho tốt nhất. Lúc hầu hết các tình huống ngoài đời thực đều thất bại, trái ngược với khuôn mặt bình thản, phòng tắm chứa đựng cảnh tôi chui vào đó khóc nấc không thành tiếng, tránh không cho gia đình nghe được. Có thể cũng không ai quan tâm, tôi biết nhưng sợ xấu hổ.
Tất cả các giai đoạn trải qua, tôi không bao giờ tham khảo ý kiến của người lớn, chỉ có quan sát, tự động viên và tự nhủ đời sẽ cho mình cơ hội. Một thời gian sau, trí óc tiếp tục vẽ ra các tình huống mới để gặt hái được thành công trong tương lai. Đầu óc khi ấy lúc nào cũng nhẹ nhõm và sáng hẳn lên. Cấp hai có thể gọi là một giai đoạn thành công trong việc định hình các nguyên tắc sống cá nhân sau này.
CHƯA BAO GIỜ MẤT NIỀM TIN VÀO MÌNH.
Lên bậc phổ thông trung học, tôi nhảy vào nơi tạo ra bài học về bạo hành tinh thần. Đây không hẳn là đánh đập, chỉ là ít người kết thân với tôi do quá khác biệt. Hoặc nếu có, mọi thứ đều xã giao.
Trong khi ngày trước, bạn bè xung quanh toàn bộ lại thích sự đặc biệt. Khoảng không xưa cũ mà tôi có thừa tự tin để mài dũa viên ngọc của mình. Môi trường mới, mọi người tuân theo những quy củ và mệnh lệnh nhiều hơn. Chỉ riêng chiếc áo dài để phân biệt đồng phục của nữ so với nam cũng đủ để thấy. Học sinh nữ phải vào nếp dịu dàng nết na cho dù có muốn chọn nó hay không.
Năng lượng tôi nhận được đa số là muốn giữ khoảng cách hoặc phản bác lại ý nghĩ trong cách tôi chọn để sống. Kể cả việc lên tiếng về chuyện một số giáo viên – được khá nhiều người học giỏi yêu thích – dạy không hay, họ cũng nhìn tôi với ánh mắt lạ lẫm. Ai cũng biết học sinh giỏi mới có giá trị trong một lớp học, còn học sinh còn lại hoàn toàn bị bỏ bê và trở thành thành phần làm đầy lớp học.
Tuy nhiên, tôi là những người thuộc nhóm học tốt, nhưng lại nhìn trường học với ánh mắt của một học sinh cá biệt.
Quá lạ lẫm với cá tính này, chuyện từ chối nhận lời một chàng trai ngỏ lời quen với mình cũng trở thành việc khiến họ nghĩ tôi không tốt. Cách xử sự của tôi được đánh giá như một tên độc tài ghê tởm. Họ chê trách, buộc phải tuân theo suy nghĩ đám đông, nghĩ tôi là đứa thích chơi trội. Mà rõ ràng cuộc đời họ cứ nhàn nhạt và chán chường, như chính cái cách mà họ chọn để sống.
Khi đã không được thừa nhận tính cách cá nhân, mọi thứ xung quanh trong cảm nhận của tôi hệt như bullshit.
Nhớ có ngày, tôi còn đúng một chiếc quần thể dục để mặc hàng tuần. Thời gian phát hiện ra chiều có tiết, cái quần bẩn được nhanh chóng mang vào máy giặt và sát giờ đến lớp, đến nỗi không kịp sấy khô, nó ướt đẫm. Kết quả lúc đứng dậy khỏi ghế lớp học, nguyên dấu mông của cái vòng ba rất to hiện lên trên ghế. Khỏi phải nói, nhóm bạn đã cười hả hê và cùng nhau kể lại suốt buổi chiều. Họ có thể đã quên. Chẳng ai biết, thời điểm đó, tôi cảm thấy xấu hổ về cơ thể rất rất nhiều, đã khóc khi luôn miệng tự hỏi vì sao cơ thể mình lại trở thành như vậy, cảm thấy chán ghét phần cơ thể đã cho tôi cơ hội được đi đứng và chạy nhảy khắp mọi nơi. Tôi ghét những quan điểm vô tình khiến ai đó đau đớn vì cơ thể lành lặn của họ.
Tôi đã từng cố gắng đạt những mục tiêu nhưng không khỏi nhiều lần thấy cô độc vì không có bạn bè bên cạnh, đơn giản chỉ để chia sẻ nỗi lòng mình. Không có ai đáng tin cậy để bày tỏ điều tôi muốn hướng tới, đã tổn thương và trải qua. Tôi mất dần và hầu như gần hết bạn bè mình có, không thể bốc điện thoại tâm sự những khó chịu lòng mình.

Rồi mục tiêu lên Đại Học được tạo ra để bước vào một môi trường nhiều người nam hơn. Ở đó, tôi nghĩ giới tính sẽ giúp mỗi người được thực hiện bất cứ những gì họ muốn, không ai quan tâm, không ai soi mói, chỉ dùng nắm đấm để giải quyết và không có những lời nói mang tính sát thương cao. Giảng đường Đại học đã được nằm ngay trong bộ não, ngay cả lúc chưa ai có ý niệm gì về nó. Ngay cả tôi, tôi chỉ mường tượng một thiên đường nơi mình có thể trở thành chính mình.
Ngày cả ngôi trường cũ kỹ rơi nước mắt xa nhau, tôi không chút cảm xúc lặng lẽ vén tà áo dài và dắt xe ra sau khỏi cổng sau. Về đến nhà, tôi mỉm cười và vất chiếc áo dài ấy ngay vào xó tủ, còn hoàng hồn muốn đốt nó đi nhưng thôi.
LÒNG TÔI NHƯ CÓ PHÁO NỔ GIỮA CHỐN ĐÔNG NGƯỜI ĐẦY NƯỚC MẮT.
Thời gian bước lên Đại học, nhà tôi không pháo, không tiệc, không lời chúc mừng vì gia đình có biến cố. Lần nữa, chiếc gương trong góc phòng được chọn làm nơi tự chia sẻ và chúc mừng mình dù thành tích cũng khá đáng kể. Ngày mới, cuộc đời cũng không hẳn sang trang nhưng nó cho tôi cơ hội tiếp xúc và kết thân nhiều hơn với những khác biệt mà trước đây chưa từng có. Trau dồi mình và vẫn thức đêm để hoàn thành thành tích.
Rời khỏi Đại học, không ít lần sụp hố vì nghe theo bản thân, giữ gìn danh dự giữa chốn văn phòng không được đo ni đóng giày cho người không theo quy củ như tôi. Nhiều hệ lụy xấu cuốn tới như cơn sóng mạnh giữa biển chạm tới mây ập xuống, phút chốc biến mất yên ắng như mặt nước hồ. Khi trở thành người muốn độc lập tài chính, tôi bắt buộc chạy theo guồng quay xã hội trước khi tìm được mục tiêu đời mình.
Để có được hôm nay, tôi không ít lần cô đơn, thất vọng, bị chê bai, xa lánh và bị bỏ rơi bởi rất nhiều người. Sau mỗi tình huống, tôi luôn chọn hiểu bản thân, đọc tâm trí mình, tự an ủi và tin vào nhân duyên nhiều thêm chút nữa. Biết được vị trí nào mình có khả năng đạt được mà đúng với nhân cách mà mình hướng tới. Trắc trở gặp mỗi ngày trở thành cục đá mài được trí nhớ tôi cất giữ cẩn thận. Nếu đi đường dễ dàng, lưỡi gươm ngày xưa đã không thể được liếc sắc bén như vậy.
Người lớn đều sợ mỗi ngày lớn thêm một tuổi sẽ già đi, riêng tôi thấy mình dần dần bước lên chiếc ghế Nữ hoàng cuộc đời mình.
Thương,
Hans