
Họ đổ lỗi những người chồng không biết chăm sóc vợ và quên đi sự cực khổ của vợ. Thế nhưng, họ lại không đổ lỗi nơi gieo rắc vào đầu những người chồng quan điểm về cái đẹp mà họ buộc vợ mình phải có.
NỖI ÁM ẢNH CỦA CHÍNH MÌNH.
Tôi đã từng ám ảnh và lo sợ mỗi lần bước lên cân, với chính mình hay những ai nhìn vào số cân nặng của tôi. Lúc còn nhỏ, tôi không hề như thế, cho dù số cân được tăng lên liên tục. Tôi từng tự trách mình mỗi khi để con số tăng lên chóng mặt và hay nghe những âm thanh tự động vang vọng lên trong đầu mình. Trước đó, đã có khoảng thời gian tôi giảm tới 10kg sau khoảng hai năm nhịn ăn và tập thể dục. Có đều đặn hoặc không đều đặn. Điều sau đó còn lại, khi đã giảm cân là hàng loạt lời chúc mừng đã ốm hơn xưa nhiều rồi. Thế nhưng, vô tình hay không vô tình, tôi vẫn phải nghe những lời nhận xét như thế này.
“Sao ốm rồi mà bụng vẫn mỡ?”, “Mặt hốc hác quá nhìn hô vậy!”, “Đùi vẫn to ha.”, “Ngực lép quá, không nghĩ là lép tới vậy luôn.”
Nghe thật sự hoang mang, không biết làm gì với cơ thể của mình. Tôi đã lờ đi rằng có một sự thật về cơ thể con người chính trên các trang web giảm cân.
“Cân nặng của mỗi người không phải do tập luyện hay vận động nhiều.”
LỖI CƠ THỂ
Và đó không phải lỗi của bạn, càng lại không phải lỗi của cơ thể bạn, đó là một cơ chế được tạo ra ngay từ lúc bạn sinh ra đời, lớn lên và phát triển để thích ứng với môi trường xung quanh. Lỗi của bạn nằm ở chỗ làm cho cơ thể và tinh thần bạn ngày càng yếu ớt do những thói quen xấu được tiêm nhiễm. Chứ không phải nằm ở tạng người của bạn có phù hợp với quan điểm của người đang nhận xét bạn hay không.
Tôi đã không tự học điều này cho tới một ngày. Ngày hôm đó, một người bạn thân cũ ở Đại học đi ăn cùng tôi, cậu ta nhìn tôi và thốt lên rằng tôi ốm và đẹp hơn xưa ấy, không biết là do ánh đèn hay cậu ấy thấy như vậy. Thời điểm này, tôi đang bị stress nặng về mọi thứ nhưng lại không dám ăn vì sợ mình mập và sợ người khác than phiền mình mập. Lúc đó, với mình, tôi ốm khủng khiếp. Thứ ốm trơ xương ấy.
Về nhà, đứng trước gương, vẫn bộ quần áo cũ, tôi thấy mình xơ xác, hốc hác, mất sức sống, không hề hạnh phúc, không có năng lượng, giả tạo,… mọi thứ tệ hại nhất. Rồi tôi tự hỏi là mình đang làm gì thế này. Cho tới ngày hôm nay, sau 3 năm, khi quay về cân nặng đúng của bản thân, tôi vẫn hay bị nhắc nhở rằng tôi đang mập hơn mức bình thường đấy. Lạ là, làm sao người ngoài biết được tôi bình thường là như thế nào ngoài tôi nhỉ? Bình thường của tôi hay bình thường của họ. Mà của họ là khác thường của tôi mới đúng chứ.
Tất nhiên, ở hiện tại, tôi vẫn phải nghe rất nhiều những lời nhận xét thiếu lành mạnh gieo rắc vào đầu mình từ những năm cấp 2 như vậy. Tôi vẫn hay tự hỏi tại sao lại phải xấu hổ với cân nặng của mình dù ăn uống lành mạnh ngày 3 bữa, đôi lúc vẫn hay ăn vặt như những đứa trẻ nhỏ hay làm.
GIÁ TRỊ NÀO KHÁC NGOÀI HÌNH THỂ
Cho tới khi biết đến rất nhiều người phụ nữ nổi tiếng và thành công trong rất nhiều lĩnh vực. Một số ít, họ đã lên tiếng cho những nghi vấn của tôi. Việc này không phải là vấn đề của mình, mà chính là vấn đề của những người đặt ra câu nhận xét khiếm nhã. Thước đo một con người không nằm ở cân nặng và lượng mỡ trên người họ mà nằm ở những gì họ tạo ra từ công việc và những mối quan hệ.
Đây hoàn toàn không hề là một câu chuyện đùa mà là một trải nghiệm tổn thương khi lớn lên từng ngày. Một trải nghiệm mà đáng lẽ ra nên nhường chỗ cho những thứ thuộc về trí tuệ, nhân cách và đạo đức, lại được duy trì bởi xã hội cầu tiến này. Đa số những vở kịch, clip hay bộ phim hằng ngày phát sóng, vẫn hay lên án những người chồng chê vợ mình xuề xòa, cơ thể không gọn gàng sau sinh. Họ đổ lỗi những người chồng không biết chăm sóc vợ và quên đi sự cực khổ của vợ. Thế nhưng, họ lại không đổ lỗi nơi gieo rắc vào đầu những người chồng quan điểm về cái đẹp mà họ buộc vợ mình phải có.
Tôi ấn tượng với bộ ảnh “True beauty” của tạp chí Đẹp. Những bức hình đưa những nghệ sĩ về đúng vẻ ngoài thật của họ. Khi nhìn vào, tôi thấy nhẹ nhõm và thôi suy nghĩ có nhất thiết phải khoác lên mình lớp trang điểm kỹ lưỡng hay quần áo lộng lẫy. Thế nhưng bao nhiêu trang báo đã làm được điều này. Thôi đánh giá người phụ nữ qua bao nhiêu da thịt và son phấn trên người họ. Nhìn kỹ vào thực lực và công việc họ tạo ra hằng ngày.
Chúng ta có phải chỉ thật sự đáng giá bởi cơ thể của chúng ta.
Hay chúng ta thật sự đáng giá bởi tài năng, nhân cách và năng lượng chúng ta đã truyền đến cho mọi người.
Câu “Đẹp khoe xấu che” có còn đúng nữa hay không? Những góc khuất của một con người có cần phải xóa đi hay không? Đến bao giờ truyền thông sẽ sẵn sàng để ngợi ca điểm tối cuộc sống? Hay sẽ chỉ tiếp tục lấy những điều đó để tô đậm thêm cho điểm sáng rồi biến nó thành câu chuyện hài? Bao nhiêu người có sẵn sàng để mạnh tay xóa bỏ những quảng cáo và báo chí ngẫu nhiêu nhắm vào cơ thể, để bảo vệ suy nghĩ giới trẻ và chính chúng ta khỏi ám ảnh về mập, to, bự, quá khổ? Đó không phải là một cảm giác, tất cả điều đó là cơ thể chúng ta. Nếu không bảo vệ về nó, chúng ta sẽ còn có thể tự hào về điều gì?
“Nếu giảm bớt thời gian để suy nghĩ về ngoại hình của mình, tôi sẽ có rất nhiều thời gian để phát triển công việc và cải thiện các mối quan hệ của mình.” – Jameela Jamil
Thương,
Hans