
“ ‘Cause I’m only a crack in this castle of glass./ Vì tôi chỉ là một mảnh vỡ trong lâu đài thủy tinh này.”
-Castle of glass/ Linkin Park-
Khi bạn stress và không thể giải tỏa nỗi buồn bằng câu nói người khác khuyên mình, stress sẽ tăng cấp hệt như chơi game. Stress là danh từ nghiêm trọng hơn cách chúng ta nói về. Báo chí hay nhắc nhở mỗi người rằng stress ảnh hưởng tới giấc ngủ, sức khỏe, tâm trạng và cả thể trạng. Dễ hiểu nếu bạn sống cùng stress mỗi ngày, nó sẽ hút lấy sức sống và khiến bạn chết dần chết mòn, không ai có khả năng nhận thấy tổn thương nó gây ra cho mình bằng mắt thường.
Vậy để tôi định nghĩa lại stress theo cách của tôi thử xem sao.
Stress…
Là khi bạn nhìn đa số người cùng trang lứa sở hữu nhà lầu, xe hơi mà vì hoàn cảnh hoặc may mắn, bạn cố gắng mãi vẫn chưa đạt được. Là khi bạn mong lập gia đình và chuẩn bị cầu hôn nhưng nhận ra mối tình lâu năm sắp tan vỡ do gia đình hoặc công việc. Là khi bạn ra nước ngoài sinh sống, gặp bao nhiêu khó khăn và tủi hổ nhưng bị họ hàng, bạn bè xứ người hắt hủi, đối xử tệ hại.
Là khi ba mẹ phải phụ thuộc vào bạn và bạn cắn răng hy sinh nhiều điều để có được đồng tiền, thời gian dần đếm ngược nhưng mãi bạn chưa làm gì cho mình. Là khi bạn cố gắng hy sinh tất cả cho công việc nhưng lại không được cảm thông bởi một người sếp thích ai khác có tài ăn nói. Là khi bạn đang mắc một số nợ khổng lồ mà không biết bao lâu mới trả được.
Là khi công việc làm ăn của gia đình thất bại, mọi người trong nhà cãi nhau và bạn phải chứng kiến chuyện đó hằng ngày. Là khi bạn nhìn thấy mọi gia đình xung quanh đầy đủ các thành viên quây quần, nhìn lại gia đình mình, thấy khiếm khuyết một người cha, người mẹ hoặc anh chị em.
Là khi ba mẹ không cho bạn làm theo sở thích của mình và buộc bạn phải đi theo bạn bè đồng trang lứa. Là khi bạn mất đi một con vật bạn từng yêu thương hết lòng nhưng không chia sẻ được nỗi đau với mọi người. Là khi bạn và chồng/vợ không còn muốn bên nhau nhưng vì con cái phải ở chung một nhà.
Là khi mỗi ngày tới trường đều bị một nhóm bạn đánh đập nhưng không có giáo viên, cha mẹ hay bạn bè nào đứng ra bảo vệ, bênh vực. Là khi tới lớp, một giáo viên nào đó xem bạn là vô hình, hay vu oan cho bạn hết lần này đến lần khác. Là khi bạn có một thân hình không theo tiêu chuẩn đám đông và gặp nhiều khó khăn trong công việc, học tập và tình yêu.
Bạn thấy không? Stress là mọi thứ.
Không chỉ do bạn mà còn rất nhiều người và tác nhân tác động vào. Ở giai đoạn này trong cuộc sống, tôi tin bạn đang đấu tranh để vượt qua nó với niềm hy vọng tất cả sẽ trở lại quỹ đạo bình thường.
Cho nên, thật ngu ngốc khi người ngoài buông lời khuyên này lúc bạn hỏi về stress. “Không sao đâu, ra ngoài hít khí trời đi. Nếu không thích thì nghe nhạc vui cho tâm hồn phấn chấn. Chuyện có gì đâu mà buồn, có gì đâu mà nghĩ ngợi. Ở đâu cũng vậy. Ai cũng vậy. Lúc nào không vậy, đừng làm quá lên.”
Đối với tôi, các câu nói này là nặng nề nhất, vô dụng nhất, thiếu kiến thức và hời hợt.
Nếu muốn dành lời khuyên cho những ai đang stress, bao gồm cả liệt kê điều tiêu cực cho sức khỏe và tâm hồn bạn, tôi còn mong các bạn hãy làm quá lên nỗi stress của mình với mọi người đang bên cạnh. Ba, mẹ, vợ, chồng, con cái, anh chị em, bạn bè thân thiết. Mở lời dù kết quả có tệ hại để họ biết bạn đang gặp chuyện gì. Rồi trong bao nhiêu lời phản hồi có thể có đau đớn, bạn sẽ tự dưng tìm được một phần lối ra.
“Vậy lúc lặng im một mình, ai đồng cảm với tôi?”
À, bạn có thể thử chào mừng nhóm nhạc Linkin Park đến với thế giới của mình được không? Đây là thứ âm nhạc cứu rỗi mỗi lúc thấy bế tắc. Cả lời nhạc, giai điệu và video của nhóm đều cho bạn thấy sự đồng cảm nhưng không bi lụy. Cuộc đời bạn trong những giây phút ấy tựa như con sư tử giữa thảo nguyên rộng lớn, gầm rú vì vết thương sau một cuộc đi săn. Bạn sẽ thấy mình đứng giữa đàn sư tử mạnh mẽ khi hòa vào bất kỳ bài nhạc nào của Linkin Park.
Sẽ thấy có người hiểu lòng bạn và nói chuyện về thứ bạn trải qua, không cho phép bỏ cuộc, xoa dịu cơn stress và tạo ra năng lượng để đi tiếp. Năng lượng đó phù hợp với khó khăn bạn đang trải qua, để đi tới con đường khác nhẹ nhàng, mênh mông và đầy cây cỏ.
Nơi chỉ có bạn và nụ cười mỉm bạn dành cho mình,
Thương,
Hans