
Ngày trước, bạn sản xuất hàng loạt thẻ thông hành cho mọi người ra vào thoải mái khu vực này. Còn giờ, bạn tự hào vô hiệu hoá dần dần khi tiêu chuẩn cuộc sống mỗi người ngày càng khác đi. Đến lúc nhận ra, số bạn đó chỉ còn đếm được trên năm đầu ngón tay, bạn lại giật mình thảng thốt…
CHƯA CAN ĐẢM ĐỦ ĐỂ ĐI TÌM NGƯỜI XƯA
Có khi nào bạn có cảm giác rằng không có ai trong điện thoại để bạn có thể gọi tới và kể chuyện họ nghe không? Tự nhiên, dễ chịu, không đè nén, không ngại xấu tính.
Tất nhiên là có ha. Đi một đoạn đường đủ dài, bạn sẽ thấy tự mình cắt đứt những mối quan hệ không tạo ra tiền nhưng quan trọng hơn tiền. Cảm giác đó rất khó tả, do mỗi người đều tạo ra một thói quen kiềm chế cảm xúc được khuếch đại. Không buồn quá, không cô đơn quá, không vui quá, không lạc lõng quá. Cứ hơi hơi chơi vơi, không rõ đang đứng vững hay đang rơi. Bạn nghĩ tới màn hình điện thoại rồi lại bâng khuâng nhìn ra ngoài cửa sổ. Căn phòng kính bốn bề được xây bằng loại kính chịu lực ngày càng cao hơn. Ngày trước, bạn sản xuất hàng loạt thẻ thông hành cho mọi người ra vào thoải mái khu vực này. Còn giờ, bạn tự hào vô hiệu hoá dần dần khi tiêu chuẩn cuộc sống mỗi người ngày càng khác đi. Đến lúc nhận ra, số bạn đó chỉ còn đếm được trên năm đầu ngón tay, bạn lại giật mình thảng thốt…
“Sao thế giới quanh tôi ít ỏi thế này? Liệu những người xung quanh tôi có thật lòng muốn ở trong căn phòng của tôi không?”. Khi câu hỏi này bắt đầu, mới là lúc bạn đang đứng trên máy bay lần đầu chuẩn bị nhảy dù. Nhảy xuống đâu đây?
LÚC RANH GIỚI GIỮA SỈ DIỆN VÀ KHAO KHÁT THOÁT CÔ ĐƠN CÒN QUÁ LỚN
Nhảy xuống giữa khoảng không đầy trọng lực bằng các suy nghĩ về tình bạn, tình thân xưa cũ mà không hiểu vì lí do gì mất đi. Nhảy xuống ranh giới kiểm chứng các dấu hiệu không bền của những người bạn chọn ở lại phòng. Nhảy xuống những khúc mắc lo sợ về sĩ diện khi muốn kết nối lại người cũ để tạo ra mọi điều tốt đẹp cho cả hai bên. Nhảy xuống cả khoảng thời gian kiếm tìm được nhau.
Lúc ấy, bạn sợ khi tiếp đất, bạn sẽ mất luôn tất cả còn lại, mất đi thể diện, mất đi sự ngạo mạn và cả niềm kiêu hãnh mà bạn đã dựng lên. Một nửa trong thâm tâm nhắc bạn rằng bạn phải sống như một tượng đài vững chắc, đầy mạnh mẽ. Một vỏ bọc khi bất kì ai nhắc về bạn cũng không thấy khuyết điểm nào. Nếu giờ bạn trưng ra, khác nào là kẻ yếu đuối.
Nửa kia còn lại chỉ nhắc rằng cô đơn đấy. Nếu không khiếm khuyết mà cô đơn, có là hoàn hảo ?
Và rồi, bạn nhảy ra khỏi máy bay với chiếc dù trên lưng, phát đi giấy thông hành với thời gian hiệu lực mới. Chỉ có bạn mới biết nó hiệu quả như thế nào lúc kết nối lại tình bạn, tình anh chị em, tình thân mà bạn đã từng rất trân trọng nhưng xoá bỏ.
Chỉ có bạn mới giúp được tâm hồn bạn, chứ không phải thời gian.
Nhớ nhé.
Thương,
Hans