
Nếu chúng ta thay đổi, hy sinh không phải là tính từ dành cho những người mẹ, người vợ mà sẽ được thay bằng tính từ khác. Những tính từ đó sẽ đúng đắn nhất nếu được chính mỗi người phụ nữ chọn ra để đại diện cho họ. Bất kể tỷ lệ phần trăm nhiều hay ít, chỉ cần nó mô tả được cách sống, con đường mà mỗi người chọn. Đó mới gọi là cao đẹp nhất.
BẠO HÀNH PHỤ NỮ TRONG GIA ĐÌNH
Phụ nữ là những người có tình yêu thương lớn lao. Họ không chỉ dành tình thương cho cuộc sống xung quanh mình, mà nếu có cơ hội, họ còn có thể dành nó cho cả sự thống khổ của nhân loại. Thế nhưng, phần còn lại của thế giới luôn nhận nó không giới hạn rồi đắm chìm trong đó. Rồi khi chứng kiến những hậu quả do nhiều phía, họ quay lại phỉ báng sự cao cả này, đặt tên cho tình cảm của phụ nữ là mù quáng.
Những người phụ nữ bị bạo hành về thể xác và tinh thần bởi chồng mình thường giữ một sự chung thủy với niềm tin bất diệt. “Giữ một người cha cho con mình”.
Lý thuyết rất thường gặp, bao bọc người phụ nữ kể cả trong tiềm thức và cả những người xung quanh. Gieo rắc những nỗi sợ sẽ phá vỡ sợi dây liên kết với người chồng, hệt như chú ếch dưới đáy giếng. Sợ thoát ra ngoài cái giếng sẽ có bao nhiêu điều khó khăn và bị chê trách vì bổn phận không làm tròn, thậm chí sự chì chiết đến từ chính người mình muốn bảo vệ – những đứa con. Họ chấp nhận đưa thân xác của mình để nhận lấy sự đánh đập, cái tát tay, cú lên gối, xô ngã, hất bổng lên cao và ném như một con gấu bông. Tại sao? Có phải những người phụ nữ quá yếu mềm, phụ thuộc kinh tế, không chăm chỉ kiếm tiền?
Đây là lời của một người con trong gia đình khi phải chứng kiến cảnh bạo hành gia đình.
“Ba em đánh đề, cặp bồ nhí, nhậu nhẹt, đánh đập vợ con. Em chẳng còn nhớ đã bao nhiêu lần ca nước phang dô đầu, chổi roi xuống lưng, bao nhiêu lần vỡ nợ mẹ con em phải gánh, xã hội đen đến nhà quậy phá,… Nhưng mà mẹ không chịu nổi nữa.
Hôm nay mẹ con in đơn li hôn. Con không muốn mẹ buồn, đêm mẹ khóc rồi sáng vẫn quay lại quỹ đạo bình thường của công việc… Nhiều lúc con chỉ muốn nằm mãi thôi. Rồi con nghĩ nếu nằm mãi thì ai lo cho mẹ với em?”
Có phải điều phụ nữ bảo vệ – bằng cách chịu đựng sự bạo hành – là những đứa trẻ? Và với đoạn chia sẻ này, điều những đứa con hy vọng lại là phải cố bảo vệ mẹ khỏi người cha hung hãn của mình. Cuối cùng, con cái , ở đây, lại mong muốn chính người mẹ phải tự giúp đỡ bản thân mình. Có như vậy những người con mới cảm thấy yên bình.
Lạ lùng chưa?
Xã hội lúc nào cũng dành sự căm phẫn khó chịu khi nhìn thấy cảnh vợ chịu đựng chồng mình bạo hành nhưng “nó” chưa bao giờ mở lối suy nghĩ để giúp người vợ không phải lâm vào cảnh đó. Hoặc chỉ đơn giản tự mình can thiệp để mở lối cho từng cá nhân mang giới tính nữ được sống trở lại bình thường như trước. Mọi người thả rông cho chính quyền xử lý với các mức phạt dân sự, hình sự nhưng chưa bao giờ tạo ra các tấm khiên và gửi nó cho phụ nữ để họ tự bảo vệ mình.
Tôi trước đây là một cô gái cấp ba từng được học tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa”. Câu chuyện được chấm dứt với mông lung suy nghĩ từ tác giả; và cũng trong chính những giảng viên dạy Văn học đã giảng giải về sự không thể li hôn của người đàn bà. Một môn học đáng lẽ phải đưa ra được những góc khuất xã hội rồi tranh đấu cho những điều không đúng. Thực tế lại ngầm chấp nhận cho tình trạng bạo hành gia đình với một kết quả không có lối ra.
Tôi hiểu và thông cảm cho nhà văn khi không thể cố gắng giải quyết nếu không đứng ở vai trò người phụ nữ. Nhưng tôi tức giận với cái tư duy đã mang lại cho những học sinh nữ ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Tại sao khi ở một thế giới phẳng hướng tới đầy bình đẳng và toàn cầu hóa, những cô gái sắp trưởng thành lại bị ném vào đầu những thứ tư tưởng bế tắc có thể ảnh hưởng cả cuộc đời và hôn nhân họ sau này?
NHỮNG “HY SINH”
Phụ nữ mặc nhiên là phái yếu nhưng chỉ yếu ở thể lực và sức mạnh về vật lý. Tinh thần của người nữ hoàn toàn có thể thắng cả đàn ông và quan trọng hơn, họ biết cách chăm sóc sức khỏe để có thể chạy đua dài hơi hơn ở phương diện tuổi thọ. Đa số họ dám bảo vệ trẻ em và mạnh mẽ lên tiếng cho những thứ gây ảnh hưởng tồi tệ đến những người yếu thế, nhất là tương lai con trẻ.
Vậy mà, xã hội lại ép họ phải chịu bị đánh đập bởi những người đàn ông. Xã hội đó có bao gồm cả mẹ, bà, dì, cô. Chấp nhận đánh đổi những sự lành lặn về tinh thần và thể xác để có thể bình yên. Bình yên khỏi những người hàng xóm và họ hàng, khỏi những quan điểm sai trái của số đông.
“Hy sinh”
Trong một sự biết ơn hời hợt, thế giới xung quanh phụ nữ xem vai trò của các cô gái trong gia đình gắn liền với tính từ nghe quen thuộc này. Với tôi, hy sinh là một tính từ đẹp của nhân loại nhưng lại đầy xấu xí khi phát ra từ miệng của những người chồng và con cái dành cho vợ và mẹ của mình. Tôi xin thề tôi thấy nó vô cùng sai trái khi hai chữ này được thăng hạng về No. 1 của bảng xếp hạng những tính từ dành cho phụ nữ. Về phía phụ nữ, điều làm cho họ hạnh phúc nhất theo quan điểm xã hội lại là một cụm từ khác
“Một tấm chồng tốt”
Tại sao mọi thứ xung quanh các cô gái và phụ nữ chỉ là những gì phụ thuộc vào đàn ông và dành cho người chồng của mình? Chúng ta – tất cả mọi giới tính – chưa bao giờ được giáo dục cách một người phụ nữ bảo vệ mình trước những lời sai trái của hàng xóm và người xung quanh như thế nào. Chưa bao giờ được giáo dục cách phụ nữ phản kháng khi có ai đó đánh và xúc phạm mình. Chưa bao giờ được giáo dục cách phụ nữ sẽ thỏa thuận cuộc đời mình như thế nào cho đúng – bao gồm cả khi gặp một người chồng hay thích đánh vợ. Chưa bao giờ được giáo dục cách phụ nữ khi thoát ra một cuộc li hôn sẽ phải bắt đầu lại ra sao.
Và đặc biệt, chúng ta chưa bao giờ được giáo dục cách hỗ trợ phụ nữ nếu gặp tổn thương trong hôn nhân.
Trong khi, phụ nữ lại là những người có tác động rất lớn đến cuộc đời của mỗi người. Thậm chí, có người còn mong muốn được giống mẹ mình, bà mình hay lấy một người giống mẹ mình, bà mình. Nhưng chúng ta chưa bao giờ bảo vệ họ đủ cả. Chúng ta vẫn luôn giữ nguyên quan điểm xã hội hay lặng lẽ hòa vào đó. Nếu chúng ta thay đổi, hy sinh không phải là tính từ dành cho những người mẹ, người vợ mà sẽ được thay bằng tính từ khác. Những tính từ đó sẽ đúng đắn nhất nếu được chính mỗi người phụ nữ chọn ra để đại diện cho họ. Bất kể tỷ lệ phần trăm nhiều hay ít, chỉ cần nó mô tả được cách sống, con đường mà mỗi người chọn. Đó mới gọi là cao đẹp nhất.
Chứ không phải từ miệng của những người đàn ông của thế hệ này và thế hệ trước.
Thương,
Hans