
Cách bạn xây dựng, quá trình bạn phát triển, điều bạn chọn lựa nằm ở cách bạn nhìn nhận. Người khác nói khó nhưng bạn thấy dễ. Người khác nói khùng nhưng bạn thấy bình thường.
Thậm chí, lúc bạn không biết mình muốn gì và đi tìm chuyện mình muốn gắn bó cả đời, cũng sẽ là một lựa chọn mà không ai chấp nhận.
Vì bạn biết sao không? Những người này chưa bao giờ có sự hiểu biết bản thân, chịu bỏ thời gian ra để ngồi ngẫm nghĩ cuộc đời mình.
CÂU CHUYỆN CỦA EM.
“Em không biết là do em có vấn đề tâm thần, hay thực sự bản thân em có suy nghĩ như vậy. Em thích sống 1 mình, tự do, làm những việc em thích. Em hay nghĩ đến việc hay là bỏ đi đâu đó, không để ai biết hết. Rồi bắt đầu 1 cuộc sống như vậy. Cái cuộc sống mà em không cần đi làm một công việc nào để có nhiều tiền, sống mình ên rồi trồng rau để ăn. Xong sẽ tìm một công việc tay chân nào đó để có tiền đủ trang trải là được. Em sẽ không cho bất kì ai biết là em đi đâu, làm gì hết.
Cứ vậy đi thôi, như kiểu không gia đình luôn á. Mọi tình cảm, quan tâm, yêu thương hay kì vọng của gia đình làm em thấy ngợp.”
Cám ơn em, đã gửi những lời này cho tôi. Nhắc nhở tôi sống động về con người của vài năm về trước khi đứng giữa chơi vơi trong trí óc và… Suýt mất luôn đi mạng sống duy nhất đấng trên ban cho.
Tại sao trẻ tuổi lại phải có được cơ ngơi, có được chồng vợ, có một công việc ổn định, một căn nhà, một chiếc xe, báo hiếu với mẹ cha và cuối cùng là sinh con đẻ cái? Báo chí hàng ngày đồng loạt đăng bài có được cái ăn, cái mặc là hạnh phúc hơn cả. Sau đó, lại nhanh chóng pops-up lên các tựa đề nóng hổi khác: “Trong khi một số người đang sở hữu khối tài sản kếch xù, bạn vẫn đang ăn ngủ?” Bạn nhìn thử xem, cách mà báo chí lật mặt giống ai trong cuộc đời bạn. Rồi thử kiểm tra, bao nhiêu đáp án dưới đây tôi nêu ra mà các bạn nói có nhé?
- Ba
- Mẹ
- Anh/chị/em ruột
- Cô/chú hàng xóm
- Anh/chị/em của mẹ
- Chị/em/anh của ba
- Anh/chị/em họ
Không thể không có đáp án nào đúng không?
Buồn cười nhưng thật đấy. Báo chí chính là con người, và con người thì bao la trên bề mặt Trái Đất. Cách báo chí vận hành hệt như cách người lớn dạy chúng ta một bài học nào đó vậy. Hôm nay có thể nói hướng này, mai lại nhanh chóng đổi theo hướng khác. Nhanh hơn cả gió mây trên trời. Thế mà ta mặc nhiên nó đúng. Cuối cùng ta mặc định phải làm theo.
Tiếc thay, chính họ còn không định nghĩa được “ổn định” hay “hạnh phúc” đúng là như thế nào. Họ chỉ thấy khái niệm của họ dành cho bạn mỗi ngày, đương nhiên đúng. Giống như việc đi gây chiến tranh chết chóc; người đi gây chiến thì hả hê vì mở đất cho dân tộc, bên bị gây chiến chết người và ngoài cuộc thì phản đối mạnh mẽ với lý do nhân đạo. Qua một thời gian dài, tôi đã định nghĩa được từ “hạnh phúc” và “ổn định”.
Là nếu bạn thấy chuyện đó hạnh phúc thì nó sẽ hạnh phúc. Nếu bạn thấy chuyện đó ổn định thì nó sẽ ổn định. Bất kỳ tính từ nào cho bản thân mà bạn cảm thấy, thì nó là như vậy. Chứ không phải được phát ra từ miệng người khác rồi áp lên bất kỳ ai.
Tương lai bạn chọn cũng vậy.
Cách bạn xây dựng, quá trình bạn phát triển, điều bạn chọn lựa nằm ở cách bạn nhìn nhận. Người khác nói khó nhưng bạn thấy dễ. Người khác nói khùng nhưng bạn thấy bình thường. Thậm chí, lúc bạn không biết mình muốn gì và đi tìm chuyện mình muốn gắn bó cả đời, cũng sẽ là một lựa chọn mà không ai chấp nhận. Vì bạn biết sao không?
Những người này chưa bao giờ có sự hiểu biết bản thân, chịu bỏ thời gian ra để ngồi ngẫm nghĩ cuộc đời mình. Họ bất chấp lao đầu theo chiến thắng rồi dùng chiến thắng thành nguồn nước quyền lực, tắm mát cơn khát thỏa mãn. Ngồi trên một mỏm đá cheo leo rồi cười khẩy vào mọi người dưới mặt đất – trong đó có bạn. Những tâm hồn tìm vùng đất bằng phẳng, có sự vững vàng và cân bằng cao độ để sống tiếp một đời bình yên.

Ngạc nhiên là… có thời gian tôi từng giống bạn.
Bế tắc đến nỗi muốn mình đừng tồn tại trên đời thì hay biết mấy. Sao cuộc sống này khó khăn quá? Sao trưởng thành cô đơn và chông chênh? Sao mỗi ngày đi qua như gắn thêm chì vào chân? Sao mỗi ngày lên trường, lên công ty là không còn thiết tha làm gì? Sao phải sống như vầy? Sao có thể thoát ra? Sao gia đình không thể tư vấn mình? Rồi mình sẽ ra trường, làm việc làng nhàng, có chồng/vợ/con cái và hệt như cách xã hội muôn thuở phát triển?
Không, mình không thích như vậy nhưng mình phải làm sao đây? Phải làm gì đây?
TÔI ĐANG NHÌN THẤY Ở BẠN SỰ THIẾU TIỀN.
Có một cô gái gốc Phi trải qua một tuổi thơ đau đớn cùng gia đình, cô chọn cách tự lập làm những việc mình muốn. Khi ấy, cô mới tốt nghiệp phổ thông và hoàn toàn không có ai giúp đỡ. Để hỗ trợ mọi người, lời khuyên đầu tiên cô ấy dành cho mọi người mới tách mình khỏi gia đình chính là Tiền. Tiền chứ không phải giàu có.
Thứ có thể giúp chúng ta một chỗ trú mưa nắng, chỗ ngủ. Thứ trao lại cho chúng ta thức ăn nuôi sống mình qua ngày. Thứ có thể hỗ trợ khi bệnh đau. Thứ tuy được tạo ra từ một công việc nào đó, nhưng là điều sẽ quyết định chọn lựa tiếp theo của mình. Để hiểu được cuộc đời của bạn sau này, trong 4 – 5 năm đầu đời, bạn phải có sổ tiết kiệm nhất định. Có thể là một ngàn, mười ngàn, vài trăm ngàn hay vài triệu, vài trăm triệu. Báo chí chỉ bạn rất nhiều về cách dành dụm tiền nhưng họ không nói để làm gì cả.
Có nhiều bạn sẽ hỏi, gia đình quá khó khăn thì làm sao dành dụm được. Vậy thì, tôi mong bạn bớt đưa tiền lại cho gia đình. Bạn vẫn đưa, làm tròn chuyện ân nghĩa nhưng vẫn phải thủ thân cho mình. Gia đình các bạn nuôi các bạn khôn lớn để sống cuộc đời của bạn, chứ không phải của họ. Một người bạn từng mách nước tâm lý cho tôi rằng: “Nếu nhà mày thật sự cần tiền, thay vì hằng tháng mày đưa tiền 2 triệu, thì cuối năm mày đưa 10 triệu. Nó sẽ tạo ra cho mọi người tâm lý nhận được nhiều, kiểu như trả thưởng cuối năm vậy. Mày tiết kiệm được 14 triệu. Người nhà mày lại còn thích mày hơn.”
Có được tiền tiết kiệm này rồi, bạn có thể sẽ mua được kinh nghiệm làm việc, vốn liếng và khoảng thời gian trống nghỉ ngơi (hay còn gọi là gap year) để nhìn nhận lại bản thân mình. Cái khoảng gap year ấy, các câu hỏi và kế hoạch xây dựng cuộc đời dần được bạn đúc kết, sau đó chọn thứ phù hợp nhất để đi theo lâu dài. Và đam mê – mục đích sống sẽ bắt đầu xuất hiện.

TÔI NHÌN THẤY Ở BẠN THIẾU MỘT SỰ THẲNG THẮN VỚI NHỮNG NGƯỜI YÊU THƯƠNG.
P/S: Nếu ba mẹ hoặc gia đình không thương bạn, hoặc bạn không có một gia đình đúng nghĩa, hoặc ba mẹ bạn đã ở một thế giới khác, bạn nhanh chóng bỏ qua đoạn này giúp tôi nhé.
Tôi nghĩ không phải ở Châu Á này thôi đâu, Châu Âu và Châu Mỹ có lẽ cũng tương tự. Ba mẹ, người yêu và gia đình là nơi mọi người dễ bộc lộ sự xấu tính, khó chịu và bực bội. Chỉ bởi vì người trẻ quá mong chờ mọi người hiểu mình mà không chịu nói ra. Sự đè nén trong lòng vài tháng năm, trở thành cảm xúc tiêu cực, chực chờ bùng nổ ra mỗi ngày. Lâu dần, bạn nghĩ là họ không thương bạn. Kết quả tất cả mọi mối quan hệ trở thành nơi cãi nhau, giận dữ, chán chường, im lặng đến khó chịu.
Và cũng lâu dần, họ thấy bạn hết thương họ rồi. Bạn quên mất cách nói lên cảm nhận. Thời trẻ thơ, bạn quá giỏi với việc nói dối và che đậy suy nghĩ. Tới bây giờ, bạn cũng quên luôn cách phải thể hiện ra sao. Khi nghe tôi khuyên hãy ngồi lại nói chuyện với ba mẹ về khó khăn của mình. Cách tốt nhất là một mình viết ra tất cả cảm xúc và suy nghĩ, rồi đem nó đọc lại cho gia đình mình nghe.
Em tôi trả lời với tôi rằng: “Em sợ ba má cực khổ chuyện tiền nong, em không dám nói.” Và tôi trả lời em thẳng thắn: “Giữa chuyện em ở lại với ba má và tiền, ba má em sẽ chọn chuyện nào?”
Bạn tự động sẽ biết đáp án. Thế nhưng, vẫn thiếu một sự can đảm để thổ lộ lòng mình. Vì nỗi sợ ở đây không nằm ở cái khổ của ba mẹ đâu, mà nằm ở viễn cảnh kết quả lúc bạn tâm sự với ba mẹ bạn.Ba mẹ sẽ nhìn bạn với con mắt khác. Nghĩ bạn bất hiếu, nghĩ bạn tiếc tiền với họ, nghĩ bạn bỏ rơi họ mà biện minh bằng sự khó khăn của mình.
Thì ừa, chuyện đó đúng đấy, không sai. Đây là điều đau lòng mà bạn phải chấp nhận.
Nhưng mà, một giai đoạn sau đó, bạn sẽ dễ dàng thể hiện sự khó khăn của mình qua tâm sự và trong mâm cơm gia đình. Họ sẽ mất thời gian dài nhưng rồi lại thông cảm cho bạn. Ba mẹ sẽ nhìn ra được thời niên thiếu khó khăn của họ trong cuộc đời bạn. Dần dần, họ cảm thông rồi kể những đau khổ mà họ đã trải qua. Bạn mong họ thông cảm, họ mong bạn thông cảm lại.
Và hai bên từ từ hiểu và thông cảm cho nhau.
Lời nói cũng bớt gay gắt, bực bội cũng dần vơi đi, hỗ trợ nhau ngày càng nhiều và bên cạnh nhau khi cần thiết. Bằng một sự can đảm, bạn sẽ trả lại cho gia đình đúng với chức năng của nó. Yêu thương và hỗ trợ. Khi ấy, măng đã mọc thành tre. Bạn không còn là người con ăn bám ba mẹ nữa, bạn đã trở thành chủ của gia đình mình. Có ba mẹ làm chỗ dựa, sự sợ hãi trước tất cả mọi thứ giờ chỉ còn là một viên đá dễ dàng được dời qua khi đi trên đường.
TÔI NHÌN THẤY BẠN THIẾU SỰ BIẾT ƠN CHO NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẶT.
Qua quá nhiều ngày tự hỏi mình là ai, bạn có lẽ đã quên mất cái hít thở không khí nhẹ nhàng. Cái đích đến trong đường hầm này, bạn mong là lối đi được mở ra rõ ràng hơn. Vậy tại sao trong lúc ở đường hầm, bạn không cố gắng tận hưởng nó. Nghe có vẻ kì lạ, nhưng bạn biết không? Lúc tôi đang như bạn, một người thầy đến đưa cho tôi câu nói nghe có vẻ kì lạ. “Trên đời này chỉ có hai cách để sống. Một là nhìn thấy mọi thứ luôn nhiệm màu, hai là nhìn thấy không có thứ nào nhiệm màu cả.”
Hiểu đại khái, nếu tiền quan trọng thì mọi thứ còn lại đều quan trọng, bạn sẽ trân trọng tất cả. Ngược lại, nếu tiền không quan trọng thì mọi thứ còn lại không quan trọng, bạn luôn mở lòng với tất cả những gì đến với mình. Xui xẻo hay may mắn sẽ không còn là khái niệm được bạn trông chờ, gì cũng chấp nhận.
Tôi nhìn thấy nó đúng. Bằng những quyết định riêng, tôi chọn ý đầu tiên của lời dạy này. Từ đó, bắt đầu san bằng, dàn trải trọng tâm đi tìm lối sống mình yêu thích với tất cả thứ khác xung quanh. Tình cảm được chia ra thành các phần đều nhau. Bao gồm cả đi tìm lối sống mình yêu thích, người yêu, ba mẹ, anh ruột, bạn bè, chuyện dự định kết hôn. Cho đến chuyện họp với sếp, học thêm kinh nghiệm, làm công việc hiện tại, đi bộ mỗi ngày trên con phố quen, uống một li nước, ăn một chén cơm, ngủ một giấc vào buổi tối, lau nhà và giặt giũ. Chuyện nào tôi cũng cố gắng dành cảm xúc và cái nhìn gần như bằng nhau.
Sau đó, tôi bắt đầu yêu quý, rồi trân trọng cuộc sống mình thêm một chút. Mọi thứ còn lại đều làm tôi bình yên mà tôi không nhận ra. Mỗi ngày, tôi tập bớt đi dò các cách khởi nghiệp và cuộc sống trong mơ của người khác.
Tôi thích nhắm mắt cảm nhận một cơn gió ngoài trời
Cố gắng lắng nghe tiếng chim, giữa thành phố ít cây xanh.
Nhìn chiếc lá, rụng nhẹ nhàng thả mình giữa bóng nắng.
Loạt cái cười của vài đứa trẻ.
Ánh đèn vàng của buổi chiều tối muộn.
Câu chuyện hài của công ty lũ bạn xưa.
Một cốc nước còn được uống mỗi ngày.
Và thức ăn được dọn ra đầy dĩa.
Được bước chân, được nhìn thấy, được lắng nghe.
Được cầm nắm, được cảm nhận, được còn sống.
Tôi từ từ giảm bớt áp lực cho mình qua các sự kiện tôi vô phép bỏ mặc. Quên đi cách sống cuồng, sống vội với những triết lý cao siêu. Hằng ngày, ban sáng thức dậy, tôi không còn thấy mình khổ dù vẫn đang đi tìm câu trả lời cho đời mình. Tôi đã biết được cách yêu thương cũng như quan sát cuộc sống. Với sự trân trọng mọi thứ, lời nói của tôi dần được trau chuốt hơn. Không phải bằng sự hơn thua, mà tận sâu trong suy nghĩ muốn yêu quý, tôi phải thể hiện ra ngoài hành động của mình. Không giả tạo, không khôn lõi, không cần chỉ bảo.
Sau khi đã giảm được áp lực, tôi nhận ra đó gọi là sự biết ơn. Sự biết ơn đã dạy tôi mọi thứ.
Nhờ biết ơn, tôi đã học cách điều khiển cuộc sống khỏi mọi định kiến của xã hội. Nhờ biết ơn, tôi quay đầu và tìm lại con người mình trong suốt chặng đường tìm nơi tôi muốn đến. Và ở bạn, tôi mong bạn hãy nhìn nhận lại những điều này. Vì tôi biết, tôi và bạn đều giống nhau. Chúng ta là con người, được ăn uống, được ngủ, được ban tặng sự sống và mong hạnh phúc.
Hãy xem khó khăn và cực hình đã trải qua là bài tập để sự thành công của bạn thêm ý nghĩa. Luôn can đảm và vượt qua. Để thay đổi sự ổn định không dành cho bạn.
Thương,
Hans
Hiện tại em giống bạn nữ đó, lo sợ đủ thứ, muốn thoát ra cái định kiến mà người lớn thường hay áp đặt. Em cũng từng muốn gap year, cũng từng muốn đi tìm điều gì trong cuộc sống khiến em có thể sống tiếp. Đôi lúc mệt mỏi nhưng em nghĩ về người thân rồi khóc. Em yếu đuối quá phải không chị.
LikeLiked by 1 person
Thi Len Phung à, chị xin lỗi vì chị không reply comment em sớm hơn. Vì chị cũng chưa rành cách check wordpress lắm. Em đừng buồn chị nhé.
Em biết không, em không yếu đuối đâu. Ai cũng phải trải qua giai đoạn này, kể cả chị. Để viết lên những dòng này, chị thậm chí đã có giai đoạn tệ hơn cả bạn nữ kia. Mình chẳng biết mình muốn gì, nó tệ hơn cả người khác chẳng hiểu mình.
Nhưng em đừng bỏ cuộc, em không phải yếu đuối mà chỉ là chưa xác định được con đường mình đi. Nếu em đã nghĩ đến gap year, hãy lên kế hoạch về nó. Đừng bàn tán vì không nhất thiết phải có người hiểu. Hãy lên ý tưởng một mình thôi, thực hiện một mình thôi. Rồi giải thích cho nhiều người thương mình hiểu. Không muốn giải thích, cũng không sao.
Đôi khi trong suốt quá trình gap year, em hãy giữ câu này “Doing nothing is doing something.”
Không nhất thiết về thành tích, về tiền tài của cải. Ta sẽ bắt đầu nó sau khi tìm được đường đi.
Đừng lo lắng em nhé. Chị hiện thời vẫn vậy và sẽ bên cạnh em, ủng hộ em dù chúng ta không biết nhau
Thương em,
Hans
LikeLike