Hoang mang vì thành công của ai khác

Hoang mang và mất lửa trên chặng đường của mình. Mất mục đích, không biết cách đứng dậy, nhận được quá nhiều lời khuyên, tiếp xúc với hàng loạt nguồn cảm hứng dẫn dắt chúng ta nhận thức mình nhỏ bé, thúc đẩy bởi những giấc mơ lớn đè nặng tâm trí của những điều chưa bắt đầu.

ĐI TÌM CẢM HỨNG

Tôi hay có một thói quen xấu vào mỗi sáng sau khi thức dậy và mỗi tối trước khi đi ngủ. Thường bật Internet và mạng xã hội lên để đi tìm nguồn cảm hứng vào ngày hôm sau. À, và vì tôi rất yêu âm nhạc nên dòng cảm xúc của tôi xoay quanh nó và nghệ thuật.

Tôi thích cái cách người nghệ sĩ họ đầy lộng lẫy và quyền lực đứng trên sân khấu, thấy lửa khắp nơi bất kể ánh đèn màu gì. Rồi khi màn trình diễn kết thúc, nhìn lên trần nhà, tôi hay có cảm giác hụt hẫng về mình vì không thể sống một cách đầy lửa như vậy, không thể lan truyền những ngọn lửa cho mọi người.

Cuộc sống của tôi một thời gian dài đã đóng băng, ngừng lại, mất lửa, ít yêu thương, bị thổi tắt đi bởi tôi hay người khác. Thế nên, việc đi tìm cảm hứng trong cuộc sống thật sự là một việc rất khó khăn và đau lòng. Một hình thức tổn thương không hơn không kém. Đơn giản vì trong quá trình đó, ngoài việc tìm những sự đồng cảm, hoàn cảnh, cảm xúc tương tự, tôi phải đối mặt với những sự thành công vĩ đại đã được khéo léo che giấu những khó khăn, vấp ngã. Nó rất dễ thôi miên bộ não của mỗi người rằng muốn thành công thì phải có một nền tảng kinh tế và quan hệ vững mạnh từ gia đình.

Nếu ai không thuộc những motip như vậy, sẽ mãi không bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đó hoàn toàn là một trải nghiệm đau đớn trong hành trình đi tìm ngọn lửa của riêng mình. Phải tự mình vượt qua những định kiến của chính mình xây dựng, khác hẳn với cách chúng ta tự  vượt qua hủ tục xã hội. Nếu không nghiêm túc, ta có thể trở thành một hạt mầm được đông lạnh và chờ ngày Thế Giới bị hủy diệt để được trồng ở một hành tinh mới.

Tôi tin là có rất nhiều người vẫn như tôi. Hoang mang và mất lửa trên chặng đường của mình. Mất mục đích, không biết cách đứng dậy, nhận được quá nhiều lời khuyên, tiếp xúc với hàng loạt nguồn cảm hứng dẫn dắt chúng ta nhận thức mình nhỏ bé, thúc đẩy bởi những giấc mơ lớn đè nặng tâm trí của những điều chưa bắt đầu.

Giấc mơ chưa được hình thành dường như đã bị biến dạng méo mó, thành những điều sai lệch, ghê rợn, ám ảnh và hù dọa kể cả lúc nghỉ ngơi.

PHẢI THAY ĐỔI CÁCH SUY NGHĨ CỦA MÌNH

Chúng ta đang ở trong xã hội phẳng nên cách duy nhất đưa chúng ta tới nơi chúng ta muốn là phải tự dạy mình. Tự mình dạy mình cách chọn những điều mình cần học, hoàn toàn không phải cách người khác muốn mình học. Cảm xúc có thể bị tác động, nhưng lòng trung thành với giấc mơ cuộc đời của ta thì ta không thể để nó lung lay.

Tôi thậm chí bỏ rất nhiều thời gian để quyết tâm tìm được sự khó khăn, vấp ngã, đánh đổi cả mạng sống ở địa vị cao nhất của những người thành công là như thế nào. Đi tìm những trải nghiệm đau lòng, thảm hại và cuối vực thẳm của các cá nhân vĩ đại đó. Học cách họ đã đương đầu với tổn thương và chấp nhận sự hỗ trợ từ những ai để bước tiếp. Tôi không chấp nhận cách tặc lưỡi cho qua khi so sánh mình với họ mà đi tìm nét tương đồng để có thể mạnh mẽ, tự tin vào mình. Thất bại không phải là khi ta không đạt được mục tiêu. Thất bại là khi ta chưa bao giờ cố gắng hoặc ít nhất dám đặt chân lên một trong những quãng đường chúng ta chọn.

Bao giờ bạn đủ can đảm nhận tổn thương và lên đường lấy ngọn lửa của bản thân? Có chấp nhận gục ngã khi đứng trước sự thành công của những người vĩ đại bạn chọn. Chỉ để đổi lấy sự can đảm cho mình?

Như tôi.

Thương,

Hans

Leave a comment