
Chuyện nhỏ nữa khiến cuộc sống của tôi tốt hơn là tôi hiện tại quần áo đã vào size 6, thay vì size 00. Đó mới chính là cơ thể của tôi. Trước đây, tôi từng không hiểu và phản kháng khi có người lo lắng “Có bị sao không?”. Tôi đáp trả: ”Nói gì vậy? Tất nhiên tôi có ăn chứ, bình thường mà. Chỉ là tôi tập thể thao hơi nhiều thôi.”
Đúng là tôi đã tập rất nhiều nhưng không ăn gì cả.


Taylor swift nhịn ăn và size 00
Đoạn phỏng vấn Taylor Swift – Trích từ bộ phim tài liệu Miss Americana.
“Tôi giờ học được một điều qua nhiều năm, là sẽ không tốt cho bản thân tôi nếu tự xem ảnh của mình hằng ngày trên các trang báo. Trong quá khứ, tôi có hay nghĩ về nó một ít lần khi không có cách nào cảm thấy tự hào về cơ thể mình. Thế nhưng, tôi lại hay bị thôi thúc; bất kể hình ảnh nào cảm thấy bụng mình to quá, hoặc lỡ như ai đó nói tôi đang mang thai phải không? Nó sẽ dễ khiến tôi nhịn đói, chỉ là nhịn ăn một ít. Và trong những show diễn của những album trước, tôi gần như lịm đi vào cuối show diễn hay thậm chí giữa show thôi.
Tôi biết nó đã từng như thế, nhưng bây giờ tôi nhận ra: “Không, nếu mày ăn, có năng lượng, khỏe mạnh hơn, mày sẽ hoàn thành tất cả show diễn và không bị như vậy”. Với tôi, tiết lộ này khá hay ho vì nó giúp tôi vui khi chấp nhận mình là ai, vui hơn khi không quan tâm lắm nếu có ai chỉ vào mặt tôi và hỏi: “Bộ tăng cân hả?”.
Chuyện nhỏ nữa khiến cuộc sống của tôi tốt hơn là tôi hiện tại quần áo đã vào size 6, thay vì size 00. Đó mới chính là cơ thể của tôi. Trước đây, tôi không hiểu và từng phản kháng khi có người lo lắng “Có bị sao không?”. Tôi đáp trả: ”Nói gì vậy? Tất nhiên tôi có ăn chứ, bình thường mà. Chỉ là tôi tập thể thao hơi nhiều thôi.”
Đúng là tôi đã tập rất nhiều nhưng không ăn gì cả.
Tôi nghĩ rằng bạn sẽ không nhận ra cho tới khi bạn thực hiện nó dần dần và đều đặn. Có những tiêu chuẩn về cái đẹp mà bạn không chạm tới được. Nếu bạn gầy đủ và đúng thì bạn sẽ không có vòng ba mà mọi người muốn. Nhưng nếu bạn đủ cân nặng để có được vòng ba thì bụng bạn lại không thể phẳng lì được. Nó vô lý đến khốn nạn ấy. Bạn sẽ không chấp nhận để tự nói với bản thân rằng: “Nhìn đây, mình mắc hội chứng rối loạn ăn uống rồi.” Nhưng khi bạn đang lập một danh sách với những món ăn nên bỏ vào miệng hằng ngày thì chắc chắn có gì không đúng ở đây rồi. Vậy mà lần nữa, lại có rất nhiều trang blog ăn kiêng hiện lên nói đó là những điều bạn nên làm.
Tôi nhìn vào những bức hình của chính mình lúc trước và tự nhắn nhủ. “Không, chúng ta không làm điều này nữa. Chúng ta sẽ không làm điều này nữa, không làm nữa vì thà nhìn mình mập còn hơn là nhìn mình như bệnh vậy. Phải tự chuyển kênh cho bộ não của mình, chúng ta không làm điều này nữa vì nó sẽ không đưa chúng ta đến nơi tốt đẹp đâu”

Bức hình Taylor swift đề cập trong đoạn phỏng vấn
Hình ảnh bóng mượt của cơ thể phụ nữ TRÊN TẠP CHÍ
Đọc xong, bạn thấy gì? Thấy gì giữa một đống quy chuẩn mà xã hội đã đem đến cho truyền thông rồi nhét vào đầu mình. Bạn thích một hình ảnh Taylor Swift gầy gò trơ xương thiếu sức sống, hay một Taylor Swift khỏe mạnh nhưng lại dư cân so với quan điểm của mọi người.
Từ trước tới bây giờ, tôi đã rất thích Swift và theo dõi mọi thông tin cũng như hình ảnh của cô. Có khoảng thời gian tôi cố đạt chỉ số BMI (chỉ số đo cơ thể) của cô nhưng hoàn toàn không được. Tôi đã nghĩ là tôi chưa cố gắng đủ. Vậy nhưng không phải, Taylor Swift đã nhịn ăn để có được cơ thể gầy gò đó. Tuy nhiên, Taylor Swift không có lỗi vì dẫn dắt mọi người theo một chỉ số cơ thể “hoàn hảo” của các tạp chí thời trang. Lỗi ở đây thuộc về những con người đã áp đặt quan điểm về cái đẹp chủ quan đến độc hại cho mọi người – đặc biệt là giới trẻ và người phụ nữ.
Những suy nghĩ vô tình thành lời nói hài hước không đúng.
Lời nói hài hước không đúng trở thành quan điểm sai lầm.
Quan điểm sai lầm trở thành định kiến xã hội.

Không có gì vui cả nếu lời nói đùa khiến bất kì ai nhịn ăn đến mất sức khỏe và mất sự tự tin của mình. Trong khi chỉ đơn giản là họ muốn mặc chiếc váy họ thích, một cái quần short ngắn, một chiếc áo ôm màu sáng.
Tôi đã thấy có rất nhiều tips trên mạng xã hội khuyên mọi người nên ăn gì cho ốm; thay vì nên mặc gì cho phù hợp với cơ thể, sở thích và cá tính riêng. Thấy ra rả hằng ngày, loạt bài báo đã photoshop những cái bụng phẳng lì, những chiếc mông cong ấn tượng, rồi áp vào phòng tập gym, fitness hay tạp chí.
Tôi không biết nơi trong góc căn phòng của người làm mẹ, làm bà hay đơn giản là những cô gái không tuân theo bức ảnh đó đang phải thở dài vì cảm thấy mình thảm hại như thế nào. Tôi lo lắng cho họ hay đơn giản là tôi trong tương lai, khi trong bộn bề cuộc sống không còn đủ sức và thời gian để điều khiển cân nặng của chính mình. Tôi lo lắng nếu ai đó vô tình so sánh người thân, người quen của mình với bức hình photoshop hoàn hảo kia; buông lời nói đùa đến cứa vào tim họ, để họ trốn vào phòng tối và khóc trước gương vì cơ thể mình.
Làm sao tôi có thể chấp nhận điều đó được chứ?
Thật vô lý
Thương,
Hans