Tôi muốn mình trở thành một activist

Họ đi đoạn đường, như tôi. Mệt mỏi và đuối sức, như tôi. Cả nam và nữ, trẻ em, không có ai động viên, như tôi. Cảm thấy lạc lõng, như tôi. Bị chê trách, chửi bới, la mắng, cam chịu, như tôi. Và hình như cũng đang muốn trầm cảm, như tôi…

Tôi có những thứ, xem như đã đạt được số yêu cầu mà xã hội hiện tại mong muốn ở một người trưởng thành. Nhưng mà, tôi đã quá chán với việc phải check những lề lối vô hình đặt ra cho tôi mỗi ngày. Thời điểm mở blog là lúc tôi từ bỏ việc checklist được 1 năm sau khi nghỉ việc công ty. Vị trí mà tôi cho là nhiều người cùng tuổi mong muốn đạt được.

Trước đó, do chờ đợi mục tiêu cuộc đời, tôi luôn đi theo danh sách của người nữ mà xã hội mong muốn hướng tới trong vô thức. Hậu quả, tôi rơi vào trầm cảm khoảng thời gian 5 năm, do tôi không biết nên làm gì tiếp với cuộc đời mình. Khi đi đến giai đoạn cuối của trầm cảm, cũng là lúc tôi muốn kết liễu bản thân mình vì quá nhiều câu hỏi trong đầu.

Rồi, tôi cho phép mình dừng lại.

Dừng lại là chuyện khó khăn với một đứa luôn chạy đua đi tìm thứ vĩ đại cho bản thân. Nhưng tôi quyết định dừng lại, đóng băng cuộc sống về tiền bạc và vị trí xã hội. Tôi chọn quan sát cuộc sống, nghỉ ngơi và hàn gắn mối quan hệ của mình. Chọn sạc pin và sửa chữa máy móc trong người mình.

Mất khoảng 2 năm…

Trong khoảng thời gian đó, tôi quan sát thấy rất nhiều người giống như tôi. Họ đi đoạn đường, như tôi. Mệt mỏi và đuối sức, như tôi. Cả nam và nữ, trẻ em, không có ai động viên, như tôi. Cảm thấy lạc lõng, như tôi. Bị chê trách, chửi bới, la mắng, cam chịu, như tôi. Và hình như cũng đang muốn trầm cảm, như tôi.

Nhưng có thứ họ không giống tôi. Đó là họ không chịu dừng lại và họ đợi lúc về già. Xã hội xem họ là sản phẩm. Nhưng đáng ra, họ phải trở thành người đàn ông, người phụ nữ, những giới trẻ tạo ra điều tốt đẹp – cho thế giới mà họ mong muốn. Không phải thế giới của đa số người áp đặt họ.

Tôi biết rất nhiều người, trong đó có tôi, luôn chọn từ bỏ cuộc sống trước mắt để đi tìm bình yên do áp lực quá lớn này. Thế nên, tôi quyết định trở thành một activist vì họ. Những con người đáng thương luôn cảm thấy mình nhỏ bé và chưa đủ với đòi hỏi vô lý của xã hội – gia đình.

Blog của tôi dành cho ai?

  • Có thể là những thiểu số có ngoại hình, cá tính, suy nghĩ khác biệt với đa số.
  • Có thể là những phụ nữ hoặc những người đàn ông hay cảm thấy tự ti.
  • Có thể là trẻ em hay học sinh – sinh viên.
  • Có thể là đứa con trong gia đình bị phân biệt đối xử.
  • Có thể là những nhà hoạt động trong một số lĩnh vực kén người làm.
  • Có thể là người làm trong lĩnh vực không có lợi nhuận và không mưu cầu lợi ích tài chính.
  • Có thể là người quan tâm tới thiên nhiên, tôn giáo hay môi trường.

Nhưng quan trọng nhất, tôi mong muốn ai đọc blog của mình, sẽ xóa bỏ định kiến về sự khác biệt. Tự mình thay đổi, dám chấp nhận bước qua rào cản nhận thức đối với bản thân, gia đình và cộng đồng của mình. Biết sống cho điều to lớn hơn những thứ mà xã hội nhỏ bé này đặt ra.

Rồi sau đó sẽ hạnh phúc, vững vàng và yêu quý cuộc sống.

Chào mừng bạn đã đến với thế giới của tôi, để nó trở thành một phần trong thế giới của bạn.

Thương,

Hans

Leave a comment